Á Nô

Lượt đọc: 5743 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 69
đánh rơi..

❊ ❊ ❊

Do chuyện Diệp Đế bày mưu tính kế bị phanh phui, Vương phi hai ngày liên tiếp cầu kiến Trấn Bắc Vương, nhận sai xin thứ lỗi, thậm chí còn không màng danh vọng hoàng tộc quỳ xuống sám hối, Trấn Bắc Vương cũng nhất quyết không gặp mặt nàng lấy một lần, Diệp Đế tức giận, giáo huấn Vương phi một trận.

Có điều đến ngày Diệp Đế khởi giá hồi cung, Trấn Bắc Vương trái lại cũng không nhắc đến chuyện hưu thê nữa.

"Hoàng huynh, Vương gia sẽ tha thứ cho muội sao?"

Vương phi đứng bên cạnh xe ngựa, lưu luyến không rời lau nước mắt.

Nhìn dáng vẻ hoang mang lo sợ của Vương phi, Diệp Đế vừa đau lòng vừa ảo não không thôi, hận không thể rèn sắt thành thép.

"Đại Nhu, muội sau này đem tính tình kiêu ngạo ương ngạnh thu liễm lại một chút, vương phủ dẫu sao cũng không thể so với hoàng cung được, núi cao sông dài, trẫm cũng không có khả năng lúc nào cũng ở bên cạnh bảo vệ muội."

Vương phi lơ đãng gật đầu, cũng không biết là nàng có nghe vào tai hay không.

"Muội biết rồi, Vương gia nếu như để ý đến muội nhiều hơn một chút, muội cần gì phải đi kiếm chuyện với tiểu tiện nhân đó chứ?"

Diệp Đế tức giận nói: "Muội không làm ra những chuyện ngu xuẩn kia, Huyền Kiêu nể mặt trẫm, thì hắn sẽ đối với muội như thế nào, không nói đến cưng chiều sủng ái, ít nhất cũng có thể tương kính như tân, muội sau này phải học thông minh ra một chút!"

"Nga" Vương phi ủy khuất lẩm bẩm, "Huynh cũng hao tổn hết tâm tư, vẫn không thể lay chuyển được tâm của Vương gia đặt trên người tiện nhân kia, cũng không thể đuổi y ra khỏi vương phủ,..."

"Tầm nhìn hạn hẹp!"

Diệp Đế mắng một câu, lười giải thích thêm, nói: "Muội hãy theo huynh nói mà làm, trẫm không tin là lần này Huyền Kiêu có thể dễ dàng tha thứ lần nữa!"

Vương phi nín khóc mỉm cười nói: "Muội mọi chuyện đều nghe theo hoàng huynh!"

Diệp Đế hạ thấp giọng, "Giao vật đó cho muội mong muội cất giữ thật kỹ, ngày sau sẽ có cơ hội dùng đến..."

...

Thẩm Ngọc nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thẳng đến đêm giao thừa, cũng không thể nào hoàn toàn loại bỏ hàn khí trong cơ thể, cả ngày ho khan không dứt, thường thường còn muốn sốt cao, Biển Thập Tứ nói Thẩm Ngọc thân thể hư nhược, đối với người thường chỉ là bệnh nhẹ với y mà nói thì lại là đau đớn thống khổ vô cùng, ngoài nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ra không còn cách nào khác nữa.

Đêm giao thừa, trong vương phủ khắp nơi treo đèn lồng đỏ rực, mời người bắn pháo, bầu trời đêm tỏa ra sắc màu rực rỡ, tuyết đọng cũng được chiếu sáng đến lấp lánh, bọn hạ nhân được lĩnh thưởng nhiều hơn một tháng tiền công, người người vui mừng hớn hở.

Thiều Hoa Viện lại lộ ra vẻ cô quạnh, nơi này trừ nha hoàn quét dọn ra, Trấn Bắc Vương ra lệnh không cho phép bất kỳ người nào đến gần.

Cho nên ngày thường bọn hạ nhân đi qua, cũng không dám đến gần, song lại lộ ra ánh mắt hâm mộ, biết nơi này là viện tử của Ẩn phi, Trấn Bắc Vương thích y vô cùng, chỉ là thật đáng tiếc, tiểu mỹ nhân này dường như không quá an phận, ở thời điểm đi săn đã câu dẫn Diệp Đế, bị Trấn Bắc Vương bắt gặp được, cho nên thời gian gần đây Trấn Bắc Vương cũng không có nhìn qua y nữa.

Hạ nhân mỗi lần nói đến việc này, đều chậc chậc lấy làm kỳ lạ, suy suy đoán đoán hỗn loạn, giọng điệu đố kị cùng khinh bỉ.

Thẩm Ngọc từ trên giường ngồi dậy, mặc vào bộ bạch y mà Trấn Bắc Vương thích nhất, tỉ mỉ chải lại tóc, chậu nước trong phản chiếu lên gương mặt tiều tụy, môi khô khốc, Thẩm Ngọc lại thoa một ít son phấn, khiến bản thân có thần sắc rạng rỡ một chút.

Khoác thêm áo choàng, Thẩm Ngọc chuẩn bị ra khỏi cửa, lại đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, y lật tung rương đựng y phục lên, không tìm thấy, lại tìm ở hộp nữ trang thêm những nơi có thể cất giữ đồ cũng tìm qua một lượt.

Thẩm Ngọc càng tìm càng nôn nóng, gấp đến nỗi đầu đầy mồ hôi.

"Ngọc bội đâu rồi...ta rõ ràng để ở trong rương đựng y phục,...không đúng...lần đi săn đó, ta mang theo bên người..."

Thẩm Ngọc cố gắng nhớ lại, Trấn Bắc Vương đưa cho y ngọc bội Bàn Long đó, rõ ràng hắn khi đó còn đeo vào cho y hứa hẹn mãi chung một chỗ, hôm đó đi săn y đeo ngọc bội ở trên người, sau đó y lại bị bệnh đến mơ hồ không rõ, không có để ý tới, ngọc bội từ khi nào bị y làm rơi mất.

"Lẽ nào, thời điểm mình rơi xuống vách đá đã làm rơi mất?"

♣ ♣ ♣

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường