Á Nô

Lượt đọc: 5703 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 51
quân huyền kiêu..

❊ ❊ ❊

Hai ngày liên tục, Tiêu Hề Diệp chỉ lưu lại ở trong vương phủ, cùng Trấn Bắc Vương uống rượu mua vui, huynh đệ bọn họ cùng ở trên chiến trường vào sinh ra tử, đã rất lâu không gặp nhau, có rất nhiều lời muốn nói, tưởng nhớ lại tình nghĩa năm xưa.

Mỗi đêm hai người đều say đến vui vẻ sau đó mới quay trở lại phòng nghỉ ngơi, từ lúc đó cũng không ai nhắc đến Vương phi cùng Thẩm Ngọc nữa.

Thẩm Ngọc ở Thiều Hoa Viện, ở đây đẹp và tĩnh mịch giống như đặt vào tâm trạng hiện tại của y vậy, có Tống Thanh bọn họ canh giữ, không một người nào làm phiền.

Ở nơi khác trong Vương phủ đột nhiên truyền đến âm thanh ồn ào.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

Tống Thanh gọi một người tới hỏi, Vương gia lệnh hắn thời điểm Diệp đế Bắc tuần nhất định phải phòng thủ bảo vệ vương phủ cho tốt, mấy ngày qua đi đều sóng yên biển lặng.

"Tống đại nhân, hình như là bắt được một tên trộm."

"Tên trộm?"

Tống Thanh không thể tin hỏi lại, Trấn Bắc Vương phủ cho đến bây giờ chưa từng phát sinh loại chuyện này, hơn nữa Vương gia cũng không quan tâm đến ít đồ kia, nhưng việc này không phải sẽ làm tổn hại đến thể diện của Vương gia sao?

"Ngươi qua đó xem một chút, rồi hồi bẩm lại cho ta, còn ngươi, đi bẩm báo Vương gia."

Tống Thanh trong lòng cảm thấy kỳ lạ, sai hai tên thị vệ đi, còn mình ở lại, Trấn Bắc Vương đã ra lệnh cho hắn không được rời nửa bước bảo vệ Ẩn phi.

Chưa tới một khắc đồng hồ, đã thấy Vương phi xuất hiện ở Thiều Hoa Viện.

"Tống Thanh!"

Tống Thanh nảy sinh nghi ngờ: "Vương phi, làm sao người lại ở chỗ này?"

"Toàn bộ Trấn Bắc Vương phủ đều là nhà của ta, ta muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó! Quả nhiên là cẩu nô tài do tiện nhân kia dạy dỗ! Ngươi có phải hay không rất hi vọng bản Vương phi bị giam trong viện cả đời?!"

"Tống Thanh không dám."

Lời nói ra là thế, nhưng giọng điệu Tống Thanh lại lạnh lùng hờ hững, không có chút dáng vẻ tôn kính nào, hắn cũng lười giải thích.

"Tống Thanh." Vương phi mặt nhếch lên, hừng hực khí thế: "Ngươi mau đi tới Lê Thanh Viện, có một con chuột chui vào phòng của ta!"

"Việc này." Tống Thanh trả lời: "Vương phi tại sao không sai nô tài ở trong viện người, đuổi bắt đánh chết con chuột đi là được."

"Ngươi mắt mù sao? Vương gia đã sai đi phân nửa người hầu ở trong Lê Thanh Viện, chỉ để lại hai nha hoàn hầu hạ, ngươi để cho Vương phi tự mình đi đánh chết con chuột đó sao?!"

Tống Thanh không thể quyết định do dự hồi lâu.

Vương phi nhanh trí nói: "Ta đã tới xin phép Vương gia rồi, hắn đang giải quyết chuyện trộm cắp, sai ta đến tìm ngươi, Vương gia đem an nguy vương phủ giao cho ngươi, ngươi lại làm việc thiếu sót như vậy sao? Những thứ bẩn thỉu đó cũng dám khắp nơi tự do hoành hành, nếu là để hoàng thượng thấy được, nhất định sẽ chém cái đầu chó của ngươi! Còn ngẩn người ra đó làm cái gì? Còn không mau đi!"

Dù gì cũng là do Vương phi ra lệnh, Tống Thanh đành chịu, chỉ có thể theo nàng đi.

Thẩm Ngọc mấy ngày này đều nhàn rỗi, Trấn Bắc Vương nói không đến liền không đến thật, Thẩm Ngọc biết Vương gia hắn bận rộn, nhưng lòng lại không kiềm chế được nhớ nhung, y nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là không nên đi quấy rầy hắn.

Dù sao y từ nhỏ đã một mình cô độc lớn lên, sớm đã tạo thành thói quen rồi.

Thẩm Ngọc được dịp lấy viên hồng đậu ra, dùng một cây kim may từ từ điêu khắc, cho dù đã chọn viên hồng đậu lớn nhất, bất quá nó cũng chỉ nhỏ xíu bằng ngón áp út, Thẩm Ngọc phải cố gắng tập trung tinh thần.

"Thì ra để khắc tên lên lại khó đến như vậy, chẳng trách nó chỉ dùng để khắc tên người mình ái mộ, mệt quá."

Thẩm Ngọc nghĩ thầm, mấy ngày nay y đều ở trong viện mặc niệm ba chữ "Quân Huyền Kiêu", dù cho có là người xa lạ, sợ đến lúc này đã trở nên quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn được nữa.

Thẩm Ngọc ra khỏi cửa ngồi ở trên thành giếng thạch ngoài sân viện, đem hạt đậu đỏ nhét vào trong lả lướt xúc xắc, cầm thành quả, ở dưới ánh trăng hết lần này đến lần khác đem lắc lắc ngắm nghía thưởng thức, trong lòng mừng rỡ, không kiềm được hé miệng mỉm cười đến vui vẻ.

Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường