Á Nô

Lượt đọc: 5814 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 36
chết cũng phải đem hồn ở lại vương phủ..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc dừng tay mài mực lại, sau đó mở ra một tờ giấy bị vo viên thành hình tròn, rõ ràng nhận thấy rằng trước khi viết xong, bị lặp đi lặp lại tạo thành nhiều nếp nhăn, lòng bàn tay đổ mồ hôi thấm ướt cả tờ giấy, khiến cho mực chữ bị nhòe đi.

"Thỉnh cầu Vương gia thu hồi lại mệnh lệnh đã ban ra, chuyện lập Ngọc Nhi làm Trắc phi xóa bỏ đi thôi."

Trấn Bắc Vương ánh mắt như bị kim đâm khi nhìn thấy dòng chữ này, toàn thân máu cũng dồn hết lên não.

"Đây...chính là điều ngươi muốn cùng ta nói?"

Trấn Bắc Vương gần như là gằn từng chữ từng chữ từ trong kẽ răng nói ra, hắn thật không dám tin, Thẩm Ngọc kiên trì muốn gặp hắn, chính là để nói cho hắn biết, y không muốn làm Trắc phi của hắn?

Thẩm Ngọc gần trong gang tấc, cảm nhận thấy được hơi thở nặng nề của Trấn Bắc Vương.

Y quả quyết xông vào núi đao biển lửa, có thể là do y không còn con đường nào khác để đi nữa, cứ cho là y không nghe theo lệnh Vương phi, đợi Vương phi đem thân phận thực sự của y nói cho Trấn Bắc Vương biết, y không thể chạy thoát khỏi cũng là một chữ chết.

"Phải." Thẩm Ngọc viết xuống.

Cạch---- Cây bút trong tay Trấn Bắc Vương bị gãy làm đôi, hắn lên tiếng đáp lại.

"Tại sao?"

Trấn Bắc Vương quát lên: "Tại sao? Ngươi không muốn làm Trắc phi của Bổn vương, hay căn bản là ngươi không muốn gặp lại ta nữa?"

Thẩm Ngọc cắn đến rách môi, rỉ ra giọt máu, trong miệng lan tỏa ra mùi vị tanh ngọt.

"Thẩm Ngọc vô phúc hưởng thụ."

Một người sinh ra thân phận ra sao liền là do ông trời quyết định, Thẩm Ngọc trong đầu nghĩ, mình quả nhiên chỉ thích hợp làm một người nô tài khom lưng khụy gối, đáng tiếc ông trời cứ thích trêu ngươi, đem y đến bên người Trấn Bắc Vương.

Y phúc mỏng, có thể để Trấn Bắc Vương sủng ái một hồi, đã là ông trời khai ân rồi.

"Vô phúc hưởng thụ? Ha ha ha..."

Trấn Bắc Vương tức giận đến cực độ ngược lại bật cười thành tiếng, quả nhiên, Thẩm Ngọc là trách hắn lúc hoan ái quá thô bạo, cho nên y mỗi lần hầu hạ đều là hư tình giả ý? Cứ tưởng rằng y khôn khéo hiểu chuyện, không nghĩ tới y như vậy lại bạc tình bạc nghĩa, vì hắn chịu chút đau đớn cũng không chịu.

"Ngươi là cảm thấy đi theo Bổn vương quá ủy khuất."

"Không dám."

Nơi nào có ủy khuất? Hơn nữa Trấn Bắc Vương còn càng ngày càng hậu đãi y.

"Không dám..." Trấn Bắc Vương ngập ngừng nói lại hai chữ, "Ngươi muốn rời khỏi Bổn vương để đi đến nơi nào? Trở về Thẩm phủ?"

Trấn Bắc Vương có lẽ vẫn cho rằng y là Thiên kim tiểu thư Thẩm phủ chứ?

Thẩm Ngọc gật đầu, mẹ của y vẫn còn ở Thẩm phủ.

Thẩm Ngọc tự ti đến độ cúi gằm mặt xuống thật sâu. Y thật vô dụng, chỉ biết đun nước, cho ngựa ăn, quả thực ngoài trở lại làm nô tài ra, y còn có thể đi đâu được nữa đây, từ đây trở về sau y cũng sẽ không phải gặp mặt Trấn Bắc Vương nữa, một "Thẩm Ngọc" thay thế này y cũng không muốn làm nữa, như vậy cũng sẽ không phải ngày đêm lo lắng bị người khác phát hiện, đối với Trấn Bắc Vương cũng không phải cảm thấy áy náy không yên.

"Được, rất tốt."

Trấn Bắc Vương thất vọng hừ nhẹ, thì ra hắn đường đường là Trấn Bắc Vương, ở trong lòng của Thẩm Ngọc căn bản không là cái gì hết, mình cho y điều kiện cùng đãi ngộ, nhưng lại không sánh bằng y ở trước mặt người ta làm trâu làm ngựa, lẽ nào đi theo mình làm y thống khổ đến không chịu nổi?

"Thẩm Ngọc, ngươi sẽ không cho là, Trấn Bắc Vương phủ là nơi ngươi muốn tới thì tới, mà muốn đi thì đi chứ?"

Trấn Bắc Vương phát ra âm thanh lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo vẻ xa lạ cùng uy nghiêm.

"Ngươi nếu đã là người của Bổn vương, bất kể là ngươi có nguyện ý hay không, ngươi đi hay ở, thậm chí cả sinh tử, đều do Bổn vương định đoạt. Chính là có chết đi, ngươi cũng phải đem hồn phách ở lại vương phủ. Nghe hiểu hay không?"

Trấn Bắc Vương âm thanh hùng hồn vang vọng cả đại sảnh, hắn đột nhiên đứng dậy, sải bước rời đi.

"Ngày mai đến giờ lành, lễ sắc phong mọi việc đều không thay đổi, ngươi tốt nhất là mặc tốt phượng quan hà bí*, chuẩn bị làm Trắc phi của Bổn vương."

Trấn Bắc Vương bóng lưng anh vũ biến mất không nhìn thấy nữa, Thẩm Ngọc ngẩn ra không nhúc nhích một hồi lâu.

...

*Phượng quan hà bí: Lễ phục mão phượng, khăn quàng vai mặc trong lễ thành thân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường