Á Nô

Lượt đọc: 5760 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 47
phạt ngươi tối nay lại tiếp tục hầu hạ bổn vương..

❊ ❊ ❊

Ban đêm, sau khi Trấn Bắc Vương dạy Thẩm Ngọc học chữ xong, theo thường lệ vuốt ve an ủi một phen.

"Ngọc Nhi, hoàng đế bệ hạ sắp tới Bắc Vực đi tuần, Bổn vương cần đi bồi, sợ là sẽ không có nhiều thời gian tới thăm ngươi."

Thẩm Ngọc dửng dưng gật đầu một cái, Trấn Bắc Vương thống lĩnh toàn bộ Bắc thành, phải quản lý nhiều công vụ, sao có thể thời thời khắc khắc bầu bạn với y? Đạo lý này Thẩm Ngọc hiểu rõ.

Trấn Bắc Vương do dự trong chốc lát, nói: "Mấy ngày tới, ngươi hãy đợi ta ở trong Thiều Hoa Viện đi, không nên ra khỏi viện, cần cái gì nói với Tống Thanh là được, Tống Thanh sẽ thu xếp ổn thỏa cho ngươi."

Thẩm Ngọc khó hiểu, y luôn luôn ở trong Thiều Hoa Viện, trừ khi Trấn Bắc Vương muốn đưa y ra ngoài, hoặc là Vương phi triệu đến. Tại sao hôm nay Trấn Bắc Vương lại đặc biệt muốn dặn dò y? Thật giống như trước đây mẹ không để y ra khỏi cửa, như sợ y rước lấy họa về vậy.

Trấn Bắc Vương lại cười nói: "Ngươi không nên suy nghĩ nhiều, mấy ngày này Vương phủ nhiều người phức tạp, ngươi thân thể vốn lại yếu ớt, lại trời sinh tính tình thích tĩnh lặng, ta sợ có người đụng phải ngươi."

Thẩm Ngọc trong lòng vui vẻ ấm áp, y gật đầu một cái bày tỏ mình đã rõ ràng.

Trấn Bắc Vương hài lòng nói: "Bổn vương sẽ để cho Tống Thanh hầu hạ bên cạnh ngươi, nếu là có người ngoài xông vào, ngươi không cần nói lý lẽ, để cho Tống Thanh đuổi đi là được."

Thẩm Ngọc tỏ ý mình đã ghi nhớ rõ rồi, Trấn Bắc Vương nhất định là muốn tốt cho y, mới có thể quan tâm lo lắng cho y đến như thế.

"Ngươi không có gì muốn nói với Bổn vương sao?" Trấn Bắc Vương giả bộ giận dỗi.

Thẩm Ngọc nghi hoặc, quay đầu hướng Trấn Bắc Vương chớp chớp mắt.

"Chẳng hạn như sẽ nhớ Bổn vương, hy vọng Bổn vương có thể ở lại bồi ngươi, đại loại kiểu những lời như thế đấy."

Trấn Bắc Vương ôm lấy eo Thẩm Ngọc, nhẹ nhàng nhéo nhéo coi như là trừng phạt, Thẩm Ngọc vừa đau vừa nhột, uốn éo người: Vương gia dã nhân này, ghi thù cũng thật nhanh.

"Vương gia lòng mang thiên hạ, không chỉ chiếu cố một người là Ngọc Nhi."

Còn có một nửa không viết: Nhưng mà thế giới của Thẩm Ngọc chỉ có một người là Vương gia.

"Ngọc Nhi, ngươi thật hiểu chuyện, khiến cho Bổn vương bớt lo hơn nhiều. Trấn Bắc Vương đổi đề tài, "Nhưng mà ngươi lại không lo nghĩ cho Bổn vương, ngươi nói xem có nên phạt hay là không đây?"

Thẩm Ngọc như trẻ con bĩu môi, y rõ ràng là lo nghĩ cho Vương gia hắn.

"Liền phạt ngươi tối nay lại tiếp tục hầu hạ Bổn vương."

Vừa nói, Trấn Bắc Vương đã vén lên y phục của Thẩm Ngọc, bàn tay đưa vào đi khắp nơi thăm dò.

Thẩm Ngọc vội vàng viết lên giấy: "Biển thái y nói, chuyện kia...nên tiết chế."

"Còn biết lấy Biển Thập Tứ ra làm khiên chắn cho ngươi rồi cơ đấy?" Trấn Bắc Vương cười mắng, "Người đó lắm thủ đoạn, không có chút ngay thẳng đứng đắn nào, không cần để ý tới, chỉ là, Bổn vương không nỡ để Ngọc Nhi vừa khỏi lại đau đâu."

Trấn Bắc Vương lúc này mới đàng hoàng thu tay về, Thẩm Ngọc bỗng nhiên có chút mất mát, trong đầu nghĩ mình đúng thật là lập dị, Trấn Bắc Vương muốn y không cho, lúc hắn không muốn, y lại cảm thấy vắng vẻ. Thẩm Ngọc chưa bao giờ lo được lo mất, dù gì y cũng không có gì để mà sợ mất đi, nhưng hiện tại lại khác, y không muốn mất đi Trấn Bắc Vương.

Trấn Bắc Vương để cho Thẩm Ngọc ngủ, sớm đã ra khỏi Thiều Hoa Viện.

"Bọn họ đi đến nơi nào rồi?"

Dưới ánh trăng, Trấn Bắc Vương vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng.

Tống Thanh trả lời: "Ở trạm gác gần đây phái người đến báo, nói rõ là giờ Ngọ ngày mai có thể đến Bắc thành."

"Được, ngày mai Bổn vương sẽ tự mình dẫn người mở lớn cổng thành nghênh đón Diệp đế." Trấn Bắc Vương hạ lệnh, "Ngươi tối nay tăng thêm lính gác tuần tra, tăng cường bảo vệ bên trong thành cùng vương phủ, thời gian Bắc tuần lần này, không cho phép để Diệp đế gặp phải bất kỳ bất trắc gì."

"Vâng."

Trấn Bắc Vương dừng lại một chút, nói: "Thiều Hoa Viện bên này, ngươi tự mình trông chừng, không nên để Ẩn phi chạy loạn, với lại không được để cho bất kỳ ai đến gần Thiều Hoa Viện, nếu như có kẻ tiến vào, giết không tha."

Tống Thanh bất ngờ, có điều là nếu Trấn Bắc Vương đã ra lệnh thì hắn tự có chủ ý của hắn, mình không nên hỏi nhiều.

"Kia còn Vương phi..."

"Để cho nàng biết điều mà đợi ở Lê Thanh Viện, Bắc tuần kết thúc. Theo Diệp đế cùng nhau trở lại kinh thành!"

Xem ra lần này Trấn Bắc Vương thật sự quyết tâm muốn hưu thê.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường