Á Nô

Lượt đọc: 5770 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 53
tuyết yêu dưới ánh trăng 2..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc nhìn thấy một người xa lạ phản ứng đầu tiên chính là muốn tránh đi, y cực ít gặp người, người trước mặt này khiến y cảm thấy rất áp lực, hắn không phải là một người hùng hùng hổ hổ dọa người, sát phạt ngang ngược giống như Trấn Bắc Vương, thế nhưng từ cái nhìn đầu tiên Thẩm Ngọc đã cảm thấy mình kém cỏi hơn hắn.

Hơn nữa Trấn Bắc Vương đã từng đặc biệt dặn dò, không cho phép y tiếp xúc với người ngoài.

Thẩm Ngọc từ trên thành giếng nhảy xuống, hướng phòng mình chạy đi, Tiêu Hề Diệp lên tiếng ngăn lại.

"Thẩm Ngọc! Ngươi là Thẩm Ngọc đúng không?"

Nghe được tiếng người kia gọi tên mình, Thẩm Ngọc có chút không được thoải mái. Người này có chút nôn nóng, lo lắng Thẩm Ngọc sẽ trực tiếp chạy mất, chỉ là âm thanh phát ra lại ân cần dịu dàng, khiến cho Thẩm Ngọc buông lỏng phòng bị, bình tĩnh quay đầu lại nhìn hắn.

Giống như là nói: "Ngươi biết ta?"

Tiêu Hề Diệp lúc này mới khôi phục lại tinh thần, cười vỗ vỗ gáy mình.

"Nhìn ta nóng vội đến mức này, quên mất là ngươi không biết nói chuyện. Ngươi là Thẩm Ngọc, Trắc phi của Trấn Bắc Vương đúng không? Ở nơi này, cũng chỉ thấy có mình ngươi."

Tiêu Hề Diệp nở nụ cười ấm áp, muốn tiến lên phía trước Thẩm Ngọc nói lời hỏi thăm, y lại khước từ lùi về sau hai bước, từ đầu đến cuối vẫn duy trì một khoảng cách, mặc dù người này cởi mở thân thiết, nhưng Trấn Bắc Vương đã nói qua, bất kể là người nào, có nói lời gì, y cũng không được nói chuyện với hắn.

"Ta biết ngươi không nhận ra ta, ta gọi là Tiêu Hề Diệp, là hoàng đế của Đại Tĩnh, cùng Trấn Bắc Vương là huynh đệ kết nghĩa, nói tới, ngươi còn phải gọi ta một tiếng hoàng huynh."

Không biết lý do tại sao, Tiêu Hề Diệp ngay cả từ "trẫm" cũng không nói ra khỏi miệng được, thật giống như là nếu hắn dùng thân phận hoàng đế sẽ dọa cho người này chạy mất vậy, Tiêu Hề Diệp cũng không muốn giấu giếm thân phận mình, có một loại ý nghĩ khó hiểu, hắn muốn kích thích người này ghi nhớ mình.

Thẩm Ngọc suy nghĩ một lát, người này tính khí trầm ổn cũng chỉ có thiên tử mới có được, hắn còn là huynh đệ kết nghĩa của Trấn Bắc Vương, vậy thì ít ra không phải là người xấu.

"Ta bị lạc đường, vô tình đi đến nơi này của ngươi."

Thẩm Ngọc gật đầu một cái, Trấn Bắc Vương phủ lớn như vậy, y đi một mình cũng sẽ bị lạc đường. Nhưng y lại nghĩ tới, Diệp đế có Trấn Bắc Vương đi theo bồi, bên cạnh còn có cung nữ thái giám vây quanh, hơn nữa cũng có thị vệ bảo vệ, làm sao lại "bất ngờ" một mình một người xông vào Thiều Hoa Viện.

"Ta muốn đi vào phòng."

Thẩm Ngọc không biết vị hoàng đế này muốn làm cái gì, tay chân y cũng luống cuống hết cả lên, cho nên ngay tức khắc chỉ chỉ tay về hướng phòng mình.

"Ngươi mời ta đi vào phòng?"

Tiêu Hề Diệp vui vẻ ra mặt, cất bước muốn đi vào phía bên trong, Thẩm Ngọc nhất thời nóng nảy, y lại không thể kêu ra tiếng gọi hắn đứng lại, sốt ruột kéo hắn lại.

"Ngươi đi!"

Thẩm Ngọc vừa vội vừa nóng nảy, chỉ ra phía bên ngoài viện.

"Ai, ngươi hết chỉ vào bên trong lại chỉ ra bên ngoài, làm ta cũng trở nên hồ đồ."

Thẩm Ngọc không biết phải làm gì bây giờ, y lại không hay mang theo giấy bút bên mình.

"Tay ngươi có chút lạnh." Tiêu Hề Diệp đột nhiên nói.

Thẩm Ngọc vội vàng rút tay của mình về, trong lòng cảm thấy kỳ lạ, vị hoàng đế này hành động cứ như quen biết mình, giọng nói ra giống như đã biết mình trước đây vậy.

"Tại sao không đi giày vào chứ?"

Thẩm Ngọc thấy hắn lại nhìn chằm chằm chân mình, dưới cơn tức giận, chạy thẳng vào trong phòng đóng cửa lại. Vẫn là dọa y sợ chạy mất, Tiêu Hề Diệp âm thầm ảo não.

Trấn Bắc Vương bắt được tên trộm, lại là một tên thái giám do Diệp đế mang tới, tên đó trộm mấy cái bình hoa chun trà, không dám trộm những thứ gì khác quý giá hơn, chứng cứ dành dành.

"Thái giám trong cung hoàng thượng có đồ vật trân phẩm quý giá nào là chưa từng nhìn thấy qua, thế mà lại muốn trộm mấy món đồ đó của Bổn vương." Trấn Bắc Vương cười như không cười, "Người của hắn xảy ra chuyện, cho đến bây giờ cũng không thấy mặt mũi đâu, Tống Thanh vẫn còn ở Thiều Hoa Viện chứ?"

"Tống đại nhân bị Vương phi sai đi, nói là muốn bắt con chuột." Thị vệ đáp lời.

Trấn Bắc Vương sắc mặt trầm xuống, vội vàng sải bước đi đến Thiều Hoa Viện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường