Á Nô

Lượt đọc: 5682 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 52
tuyết yêu dưới ánh trăng 1..

❊ ❊ ❊

Thị vệ canh giữ và Tống Thanh tất cả đều đã bị Vương phi sai đi, Tiêu Hề Diệp liền đi tới Thiều Hoa Viện, hắn cũng không gấp, bước chân tản bộ giống như là đi du xuân vãn cảnh, ngắm nghía khắp nơi.

"Viện tử này so với những viện tử khác trong vương phủ, thực sự là mộc mạc giản dị hơn nhiều, Huyền Kiêu không phải là rất thương yêu vị Ẩn phi này sao? Thế nào lại chịu để cho y ở trong viện như thế này, ai, còn có mấy cây hoa mai, gần như che khuất toàn bộ viện tử, Ẩn phi... Ẩn phi, Huyền Kiêu a, ngươi phải đem vị này cất giấu đi bao nhiêu sâu nữa đây?"

Bỗng nhiên, Tiêu Hề Diệp dừng chân lại, đứng ở sau một cây mai.

Hắn thấy một người đang ngồi ở trên thành giếng cao, chân treo lơ lửng, cầm trong tay một thứ đồ vật dây chuyền gì đó, đang giơ lên ánh trăng ngắm nhìn, lắc lư kề sát bên tai, cố gắng lắng nghe âm thanh nho nhỏ phát ra ở phía bên trong.

"Đây đích thị là Ẩn phi rồi."

Tiêu Hề Diệp ở xa xa chỉ nhìn thấy được bóng lưng của Thẩm Ngọc, y mặc một bộ y phục màu trắng, được ánh trăng chiếu sáng trở thành màu trắng bạc, tóc đen dài tới eo, tùy ý xõa xuống, dáng người mặc dù gầy nhom, tuy là không có dáng vẻ thướt tha của nữ nhân, nhưng mà lại có một loại phong thái tao nhã linh hoạt đến thần kỳ.

Tiêu Hề Diệp không nhịn được quan sát cả người y, phát hiện chân y không mặc vớ, chân ngọc tinh xảo hoạt bát đung đưa tới lui, y gần như là muốn dung nhập vào trong ánh trăng, cùng nhau tỏa sáng, những lọn tóc cùng vạt áo tùy ý lay động theo gió, giống như là bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió cuốn đi.

"Thần tiên" có lẽ cũng chỉ giống như vậy đi, Tiêu Hề Diệp trong đầu nghĩ nghĩ.

Hậu cung Diệp đế mỹ nhân vô số, như những bông hoa hồng tranh đua khoe sắc, đương nhiên là không có nam nhân, hắn không thích nam sắc.

Nhưng người trước mắt này, Tiêu Hề Diệp rõ ràng biết y là nam nhân, nhưng lại không kìm nén được sự tò mò, muốn biết y rốt cuộc là có dáng vẻ như thế nào.

"Ai."

Tiêu Hề Diệp nghe tiếng y như muốn than thở một tiếng, nhưng lại là một người câm, chỉ phát được ra ngoài tiếng hít thở mãnh liệt, cũng may là nhờ Thiều Hoa Viện hẻo lánh yên tĩnh, Tiêu Hề Diệp lại có nhĩ lực tốt mới nghe được, Tiêu Hề Diệp không nhịn được tiến lên phía trước đến gần y một chút, hiện tại hắn chỉ còn cách y hai trượng.

Nhìn thấy người nọ dưới ánh trăng, thoáng nghiêng đầu, hớn hở cầm đồ vật trong tay, giống như vui như trách móc nhìn chằm chằm viên hồng đậu lả lướt.

Tiêu Hề Diệp lúc này mới thấy rõ được dung mạo của y, thời khắc này, Tiêu Hề Diệp dường như cảm thấy thời gian như ngừng lại.

Người kia da trắng như tuyết, mũi tinh xảo thanh cao như ngọc lưu lại ánh trăng, đôi môi nhỏ đỏ mọng trơn bóng khẽ nhếch lên, làm nổi bật lên nhất chính là đôi mắt kia, sợ rằng trên đời này không tìm ra được người thứ hai có ánh mắt đa tình như thế, y nhìn hồng đậu lả lướt đang cầm trên tay, tất cả đều là ôn nhu và thâm tình.

Khi y cười lên một cái, sáng rực, tựa như muốn hòa tan cả tuyết.

Người này giống như là tiên đồng ngọc nữ cung Quảng Hàn hạ phàm, lại như tuyết yêu gian ác mê hoặc lòng người.

Tiêu Hề Diệp đột nhiên cảm thấy ghen tị với Trấn Bắc Vương, nếu như người này có thể dùng ánh mắt thâm tình đó nhìn mình một cái, Tiêu Hề Diệp hắn cũng nhất định nguyện ý phong y làm phi, vì y mà không màng đến quy củ phép tắc. Tiêu Hề Diệp muốn đi tới gần y hơn, coi như là không chiếm được làm của riêng, cũng nhất định phải tiến gần mà thưởng thức ngắm nhìn y.

Cái ý niệm này càng ngày càng mãnh liệt, Tiêu Hề Diệp không nhịn nổi nữa, bước chân đi ra hướng đến gần y.

Thẩm Ngọc thực ra nghe được âm thanh của Tống Thanh từ nơi xa vọng tới, y cho là Trấn Bắc Vương đã trở lại, cho nên vội vội vàng vàng cầm theo lả lướt xúc xắc, chạy ra đón tiếp Trấn Bắc Vương.

Kết quả là khoảng không trống rỗng, Thẩm Ngọc phiền muộn ngồi ở trên thành giếng thạch, nhẹ nhàng than thở một tiếng, vừa nghĩ không biết lúc Trấn Bắc Vương nhận được tâm ý này của mình, có phải sẽ rất vui vẻ không? Thẩm Ngọc cả mặt đều là vui thích không thôi.

Đợi Trấn Bắc Vương thêm một lát nữa, bên ngoài gió rét dữ dội, Thẩm Ngọc lúc này mới chợt phát hiện ra mình quên đi giày, đang muốn vào phòng cho ấm người, lại nghe được âm thanh tiếng bước chân càng ngày càng tiến lại gần.

Một dáng người cả thân tôn quý đã nhanh bước tới trước mặt y.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường