Á Nô

Lượt đọc: 5679 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 20
thật là đẹp mắt..

❊ ❊ ❊

Hai tháng qua, đây là lần đầu tiên Thẩm Ngọc có thể ngủ say đến như vậy, y mơ thấy một giấc mơ, mơ thấy mình trở lại viện nhỏ của Tri phủ, gặp được mẹ, hình ảnh đột nhiên vụt một cái xoay chuyển, có một ác quỷ đứng ở trước mặt y, ra lệnh y cởi xuống y phục, để cho hắn mua vui...

Lúc tỉnh lại, Thẩm Ngọc nhìn thấy một ánh mắt thâm thúy đang nhìn chằm chằm mình.

Trấn Bắc Vương.

Thẩm Ngọc giật mình, y lần này xong rồi, lại ở lúc hầu hạ Trấn Bắc Vương ngủ quên mất.

Hơn nữa y bây giờ là...đang nằm ở trong lồng ngực Trấn Bắc Vương, chẳng trách trong mơ lại ấm áp như vậy.

Mặt Thẩm Ngọc thoắt cái mất đi huyết sắc, từ trong ngực Trấn Bắc Vương chui ra, sau đó động tác lần mò tìm kiếm nắm lấy hạ bộ Trấn Bắc Vương, đem đầu cúi xuống, ý định đem cho vào trong miệng.

Trấn Bắc Vương nhìn dáng vẻ nơm nớp lo sợ giống như làm gì sai của Thẩm Ngọc, tỉnh lại chuyện đầu tiên làm là tiến tới hầu hạ hắn, bắt lấy tay y ngăn lại.

"Ngươi đây là sợ ta."

Thẩm Ngọc ánh mắt mờ mịt, y coi như là bị Trấn Bắc Vương nhốt lại nuôi dưỡng như sủng vật, chẳng lẽ không phải sợ hắn sao? Trấn Bắc Vương cũng đã nói, lấy lòng hắn là nhiệm vụ duy nhất của Thẩm Ngọc y.

Nam nhân hay nữ nhân đều là sợ hắn, hắn cũng rất hưởng thụ khoái cảm chinh phục này, nếu như là ở lúc trước, Trấn Bắc Vương sẽ vô cùng hài lòng với phản ứng này của Thẩm Ngọc, có điều tại lúc này, hắn lại không thích.

"Nha, lúc này vừa mới ban ngày đã tuyên dâm rồi? Vương gia, người có thể cẩn thận một chút không, chớ lại đem người ta làm chết đi sống lại, ta y thuật có cao minh đến mấy cũng không thể cứu được mãi a? Ngươi tưởng ta là Thái thượng lão quân chắc?"

Biển Thập Tứ từ bên ngoài xông vào, vẻ mặt gian manh, mang chút hài hước châm biếm.

Thẩm Ngọc mặt hướng ngay dưới hạ bộ Trấn Bắc Vương, lại là tư thế ngồi quỳ, nhìn cái nhất định là một bộ dáng trong xuân cung đồ, Thẩm Ngọc da mặt mỏng, thẹn thùng đến đỏ bừng cả mặt, chui biến vào trong chăn không dám gặp người.

"Hừ."

Trấn Bắc Vương hừ lạnh một tiếng, từ trên giường đứng lên, mặc lại khôi giáp cùng với áo choàng, ngay cả nói cũng không nói một lời, liền đi.

Thẩm Ngọc một trận mất mác, Tống Thanh nói qua, Vương gia thích người ngoan ngoãn nghe lời, nếu ngay cả ở trên giường cũng hầu hạ không tốt thì cách thất sủng không còn xa nữa.

Trấn Bắc Vương đây là thất vọng về y sao?

"Nhìn cái gì? Đại lang quân của ngươi đã đi xa rồi."

Biển Thập Tứ ngồi xuống, liếc mắt nhìn đánh giá Thẩm Ngọc, trong miệng phát ra âm thanh "chậc chậc".

"Đẹp mắt, thật là đẹp mắt. So với phi tần trong cung ngươi nhìn đẹp mắt hơn nhiều lắm. Trước ngươi hôn mê giống như người sắp chết cũng là rất tốt nhìn, lúc này tỉnh lại...nhìn kỹ một chút đôi mắt này, ta giống như sắp bị ngươi câu hồn đến nơi rồi."

Thẩm Ngọc nhìn chằm chằm người kỳ quái trước mặt, một bộ dáng công tử cà phất cà phơ, ánh mắt nhỏ dài gian xảo, sống mũi tinh tế cùng môi mỏng, trông giống như một con hồ ly tinh yêu mị giảo hoạt, mà hắn đang lải nhải nói cái gì đấy?

"Nghe Vương gia nói ngươi là người câm?" Biển Thập Tứ thẳng thắn hỏi.

Thẩm Ngọc gật đầu cụp mi, là một người câm khiến cho y càng tự ti.

"Ngươi là ai?"

Thẩm Ngọc dùng tay làm ngữ điệu, y cũng không mong chờ đối phương có thể xem hiểu.

"Diệu thủ hồi xuân, tức chết Diêm vương Biển Thập Tứ."

Thẩm Ngọc bất chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt tỏa ra sáng lấp lánh, Biển Thập Tứ hiểu được, đây là người đầu tiên có thể đọc được ngữ điệu của y.

"Ngươi đừng có nhìn ta như vậy, trời ơi... quá là câu nhân, ta cũng không muốn bị Trấn Bắc Vương cắt thành tám khúc a..."

Biển Thập Tứ vừa lục lọi trong cái hòm thuốc, vừa nói: "Đem quần ngươi cởi xuống."

"???"

"Không cởi quần thì làm sao bôi thuốc được nơi hoa cúc bị đụng thương đó của ngươi?"

Thẩm Ngọc toàn thân tóc gáy dựng lên, tay chân tức khắc lạnh như băng, một nỗi sợ hãi bùng nổ trong người y.

Thân phận của y, bí mật lâu nay y vẫn chôn dấu, đã bị người khác phát hiện rồi sao? Như vậy Trấn Bắc Vương...

Khó trách Trấn Bắc Vương đối với y mất đi hứng thú, Thẩm Ngọc không dám nghĩ tới, kết cục của việc lừa dối Trấn Bắc Vương...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường