Á Nô

Lượt đọc: 5735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 74
hồng liên 1..

❊ ❊ ❊

Tống Thanh nhìn gương mặt thuần khiết của Thẩm Ngọc, nhất thời không nói được lời nào.

"Vương gia hắn..."

Hắn đã tìm thấy niềm vui mới.

Tống Thanh chút nữa là buột miệng nói ra, nói để cho Thẩm Ngọc không phải khổ sở mà đợi nữa, nhưng cuối cùng hắn vẫn là không nhẫn tâm nói ra được.

"Vương gia...nói mấy ngày gần đây bận bịu việc quân vụ, khi nào rảnh sẽ tới Thiều Hoa Viện, người đừng đi quấy rầy hắn, ở đây kiên nhẫn chờ đợi mới là tốt nhất."

Thẩm Ngọc cúi đầu xuống ánh mắt tối sầm lại, một lát sau khóe miệng lại khẽ cong lên mỉm cười, ngồi xuống thềm đá trước cửa viện, ngốc lăng ngồi.

Y thật giống như trở lại ngày còn bé, đời sống gói gọn trong phòng chứa củi, mỗi ngày làm xong việc, y cũng như vậy ngốc ngốc ngồi ở trên ghế nhỏ nhìn mẹ, qua phòng bếp trộm một ít cơm canh thừa mang về, lúc nào may mắn, Thẩm Ngọc còn có thể ăn cá hay là một quả trứng luộc.

Hiện tại cũng vậy, chỉ là Thẩm Ngọc cơm áo không cần phải lo nữa, không cần chỉ vì một bữa cơm mà cả ngày trông mong nữa, một bên lại nghĩ đến Trấn Bắc Vương hôm nay có thể ăn thức ăn mặn hay không. Trấn Bắc Vương ở phương diện ăn uống cũng không khắt khe với mình.

Khi còn bé đợi chính là một bữa ăn ngon đến no căng bụng, lớn lên rồi thứ mà y chờ chính là sủng hạnh của Trấn Bắc Vương, sau đó Thẩm Ngọc mới hiểu được, càng ra sức vẫy đuôi cầu xin lấy một đồ vật nào đó, thì lại càng rẻ mạt.

...

Thiều Hoa Viện đến cả đám hạ nhân còn không tới, lại càng không thấy bóng dáng Trấn Bắc Vương đâu, Thẩm Ngọc đợi hai ngày liên tiếp, rốt cuộc cũng nghe thấy một tiếng bước chân đi đến.

Thẩm Ngọc ngạc nhiên mừng rỡ ngẩng đầu lên, nhưng nhìn thấy lại là một người trang điểm lộng lẫy, phấn son xinh đẹp, mặc trên người y phục đủ loại màu sắc, trên đầu cài nhiều loại trang sức khác nhau, hoa hoét lòe loẹt, Thẩm Ngọc mới đầu nhìn thấy còn tưởng là một quả tú cầu.

Người này một đường đi tới, eo cùng mông uốn éo với biên độ cực lớn, từ phía xa xa đã ngửi thấy mùi son phấn cùng túi hương trên người hắn.

Chỉ nhìn lướt qua thì mặt hắn nhìn đẹp, điều khiến cho Thẩm Ngọc bất ngờ chính là, tại sao lại có thể yêu diễm thành người như vậy? Hắn giống như là một đóa liên hoa nở rộ.

Người này nhìn thấy Thẩm Ngọc, bước chân cũng dừng lại, lát sau lại kiều mị cười đến ha ha không ngừng.

"Ngươi chính là vị Ẩn phi mà bọn họ nói đến đi?"

Người này không chút kiêng kị hướng thẳng phía Thẩm Ngọc đi tới áp sát lại, mở lớn mắt nhìn Thẩm Ngọc đánh giá từ trên xuống dưới, một bên lại chậc chậc lấy làm kỳ lạ.

"Không được, không làm được, ta tự cho mình là hoa khách thiên hạ, lại lần đầu tiên gặp một mỹ nhân như vậy, chậc chậc, nhìn gương mặt nhỏ nhắn, vóc người này, mái tóc này,...ngươi nếu như ở Tần Hoài Lâu, hồng bài của ta nhất định sẽ bị ngươi đoạt mất!"

Thẩm Ngọc trừng mắt nhìn hắn một cái, hóa ra là một người nam nhân, thanh âm quyến rũ nhỏ nhẹ nhưng lại vẫn có thể nghe ra được, Thẩm Ngọc không thích hắn như vậy không chút kiêng kị mà quan sát đánh giá mình, giống như đang ước chừng giá của y vậy.

"Hắn là ai?"

Thẩm Ngọc nhìn về phía Tống Thanh, dùng tay ra hiệu hỏi, bất tri bất giác, Thẩm Ngọc động tác tay có chút lộn xộn nhưng Tống Thanh nhìn vẫn có thể hiểu được.

"Là..."

Tống Thanh do dự một lúc lâu, không nói ra lời, nhắc nhở chán ghét mà nhìn người này, để cho hắn mau cút.

Chỉ tiếc người này xem như không hiểu sắc mặt của người khác, cười hì hì ngồi xuống bên cạnh Thẩm Ngọc, cầm lấy tay y, thân mật tựa như bọn họ đã là bạn bè tốt của nhau nhiều năm.

"Ta gọi là Hồng Liên, là tiểu quan đắt khách nhất của Tần Hoài Lâu!" Hồng Liên tự hào nói, "Sáng sớm ở Tần Hoài Lâu ta đã nghe nói qua ngươi, người ma ma trước kia chỉ dẫn ngươi còn là người do ta phái qua đấy! Tấm tắc, đúng là một mỹ nhân mà, chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến cho nam nhân thần hồn điên đảo, nếu để cho ta đến dạy bảo thêm một một phen, chậc chậc, không phải sẽ..."

Thẩm Ngọc rút tay ra, bị mùi hương trên người hắn làm cho mũi có chút nhột.

"Kỳ quái, Vương gia đem mỹ nhân xinh đẹp như vậy, ném ở nơi viện tử lẻ loi này không cần đến, lại cùng ta nhập mạc chi tân*..."

*nhập mạc chi tân: khách thường xuyên, thường dùng trong nghề kỹ nữ/ những người có quan hệ thân cận.

"Ngươi mau chút cút đi!"

Tống Thanh sợ hắn nói bậy nói bạ, hơn nữa dáng vẻ lại nam không ra nam, nữ không ra nữ làm cho hắn rất không thích.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường