Á Nô

Lượt đọc: 5701 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 31
uy hiếp..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc bị gọi đến Lê Thanh Viện, Tống Thanh lúc này tâm tư nhạy bén, lập tức chạy đi bẩm báo cho Trấn Bắc Vương.

"Nàng lại gọi Ngọc Nhi đến?"

Trấn Bắc Vương một chưởng đem mặt bàn đập nứt ra, nổi trận lôi đình, sải bước chân vội vàng đi tới Lê Thanh Viện.

Vì để dưỡng thân thể Thẩm Ngọc cho tốt, hắn cũng đã nhẫn lâu ngày như vậy không đụng đến Thẩm Ngọc, thế mà nữ nhân đáng chết đó lại còn dám đụng vào nàng, làm hỏng chuyện tốt của mình?!

Chỉ là khi Trấn Bắc Vương xông vào Lê Thanh Viện, ngoài ý muốn nhìn thấy Vương phi đang dắt tay Thẩm Ngọc cười cười nói nói.

"Ngọc Nhi!"

Trấn Bắc Vương đẩy Vương phi ra, đem Thẩm Ngọc ôm vào lòng kiểm tra trái phải.

"Nàng không có làm gì ngươi chứ?"

Vương phi thiếu chút nữa thì té nhào, ủy khuất dịu dàng nói: "Vương gia, Thẩm Ngọc đã được Vương gia phong làm Trắc phi, sau này sẽ là tỷ muội trong nhà, ta nào còn dám làm khó nàng? Chuyện trước kia là ta sai, cũng đã được dạy dỗ, đã biết hối cải, ta gọi nàng tới, là muốn tự mình nói xin lỗi với nàng, nàng cũng đã tha thứ cho ta, không tin thì người cứ hỏi Ẩn phi."

Trấn Bắc Vương nửa tin nửa ngờ, giang sơn dễ đổi bản tính khó rời, Vương phi như vậy hung hăng càn quấy, có thể tùy tiện hối cải sao?

"Ngọc Nhi, có phải hay không nàng lại uy hiếp ngươi? Ngươi không cần để ý cứ nói với ta, không cần sợ, ta làm chủ cho ngươi."

Thẩm Ngọc thấy trong mắt Trấn Bắc Vương tất cả đều là lo âu, trong lòng một hồi dịu dàng nhưng lại hung hăng đau lòng một chút, tất cả những quan tâm này đều do mình lừa gạt Trấn Bắc Vương mà có được, gạt đến nỗi lừa mình dối người, để Vương phi nói ra lời nói đó, liền đánh tan hết thảy những tham vọng, ước mong xa vời của y.

Đúng là lúc này Vương phi không có thi hành hình phạt đối với y, có điều câu nói đầu tiên của Vương phi khiến cho Thẩm Ngọc ngay tức khắc rơi vào địa ngục tăm tối lạnh lẽo.

"Thẩm Tri phủ trong phủ có một người hầu nhỏ bị câm, dung mạo xinh đẹp mê hoặc lòng người, nghe đồn cũng không được tường tận, cho nên bị mẹ khóa nhốt lại trong hậu viện, cực kỳ ít gặp người, lúc thiên kim tiểu thư Thẩm phủ xuất giá, là do người câm đó thay thế gả đến...Ngươi, biết ta đang nói cái gì chứ?"

Vương phi ánh mắt quyến rũ sắc bén nhìn Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc giống như bị đưa ra án tử, máu cùng sức lực trong người như bị rút hết ra, trong nháy mắt toàn thân cứng đờ, mặt trở nên trắng bệch.

Vương phi...Làm sao biết bí mật của y? Hơn nữa nàng còn nói rất tường tận, đây là điểm chí mạng duy nhất mà Thẩm Ngọc sợ người khác phát hiện ra.

"Ha, một người nam nhân, lại trời sinh dung nhan họa thế, khó trách bị nhốt lại không cho gặp người, đem Vương gia cũng dụ dỗ lừa gạt đi, đến tâm tư cũng toàn bộ đặt trên người của ngươi...Ngươi đang suy nghĩ, ta làm sao lại biết được chuyện này sao?"

Thẩm Ngọc đầu óc rối loạn, y chỉ còn lại sự sợ hãi, chẳng lẽ là do y không giấu kín đáo sao? Vì cái gì lại để cho Vương phi phát hiện chứ?

"Toàn bộ Bắc Vực này Vương gia nắm trong lòng bàn tay, ta phái người đi tìm hiểu chuyện trong phủ của Thẩm gia, thật đúng là dễ dàng như trở bàn tay, Thẩm Tri phủ lá gan cũng thật lớn, dám ly miêu hoán thái tử, hắn là ỷ vào ngươi có nhan sắc, đành liều đánh cuộc một phen, coi như bị Vương gia phát hiện ra, cũng sẽ không nỡ ra tay giết ngươi?"

Vương phi nở nụ cười lạnh lẽo, nàng đối với Thẩm Ngọc đã hận thấu xương, khi biết được lai lịch thực sự của y, giống như được báo thù rửa hận vô cùng sảng khoái.

Thẩm Ngọc ngã ngồi dưới đất, Trấn Bắc Vương đối với y hết mực sủng ái, đều là do cái thân phận "Thẩm Ngọc" thiên kim tiểu thư Thẩm phủ mang tới, Vương gia thật sự sẽ không đành lòng mà giết y sao?

Không có khả năng, Thẩm Ngọc tuyệt vọng suy nghĩ.

"Nhưng mà ngươi yên tâm, ta cũng sẽ không vội vàng mà vạch trần ngươi, dĩ nhiên, điều kiện trước tiên là ngươi phải nghe lời của ta." Vương phi hung dữ nói: "Ngươi nghe hiểu chứ?"

Thẩm Ngọc không suy nghĩ được nữa, có thể y đã cùng đường, không còn con đường nào nữa để cho y có thể đi.

Cuối cùng, Thẩm Ngọc gật đầu, y ngoài đáp ứng ra còn có đường thứ hai để chọn sao?

"Rất tốt." Vương phi đắc ý nói: "Ta muốn ngươi tối nay cự tuyệt Vương gia, để cho hắn tới nơi này của ta qua đêm, nếu như ngươi không làm được, hừ..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường