Á Nô

Lượt đọc: 5779 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 89
chào từ biệt..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc bị dội nước liền thanh tỉnh, nước lạnh như băng làm thuyên giảm bớt đi cổ độc tái phát nóng rực, tóc y nguyên bản giống như tơ lụa vậy lộn xộn cuốn vào nhau, dán sát vào làn da trắng bệch không có chút huyết sắc nào của y, trái lại gương mặt lại khác thường đỏ ngầu.

Thẩm Ngọc cúi thấp đầu, con mắt sâu như u cốc mất đi thần thái, thời điểm được cởi trói, y yếu ớt vô lực ngã xuống nền đất.

Độc tính trên người cũng chậm rãi rút đi, chỉ còn sót lại sự mệt mỏi, y như là tại cực hàn địa ngục đi một lượt, bị thiên đao vạn quả một trận, y cố gắng chống đỡ để hai mắt không nhắm lại.

"Y phục..."

Trong đầu Thẩm Ngọc hiện tại chỉ còn có duy nhất một chấp niệm, đó là nhặt y phục rơi trên đất để che lấy thân mình, nhưng y một cái nhấc tay thôi cũng phải tiêu hao rất nhiều khí lực.

"Ngọc...Ngọc Nhi!"

Tống Thanh âm thanh run rẩy, lần đầu gọi "Ngọc Nhi".

Hắn vội vã cởi áo choàng của mình xuống, khoác lên người Thẩm Ngọc, thời điểm hắn đụng phải bàn tay lạnh như băng của Thẩm Ngọc, nhất thời hãi hùng khiếp vía, Thẩm Ngọc đã bị dày vò đến không thành hình người, không còn một chút dáng vẻ nào mà một người sống nên có, da y vốn dĩ trắng nõn nà, hiện tại lại hiện ra vẻ xanh xao yếu ớt!

"Ngươi lạnh không? Ta đưa ngươi trở về, trong phòng có chậu than, ta đi mời Biển thái y...."

Thẩm Ngọc nắm chặt tay hắn.

Y không lạnh, y hiện tại chỉ muốn có một mảnh vải che kín, như thế thân thể trần truồng sẽ không bị người khác nhìn thấy, lòng y xấu hổ cũng không cho phép điều đó xảy ra.

Thực sự là kỳ quái, y rõ ràng đã đê tiện đến vết nhơ đầy người, vậy mà vẫn còn có lòng xấu hổ.

"Đưa ta..... gặp Vương gia....."

Không còn bị độc quấy phá, Thẩm Ngọc khôi phục một ít thể lực, khẩn cầu nhìn Tống Thanh ra dấu tay.

"Tại sao?! Ngươi tại sao còn muốn gặp hắn?"

Tống Thanh đau lòng ôm đầu, quả thực không hiểu.

"Ta có lời muốn nói với Vương gia."

"Y là nói cái này đi?" Hồng Liên ở bên cạnh giơ giơ lên bọc y phục của Thẩm Ngọc, "Ta thấy y cứ khăng khăng ôm ở trong ngực, đoán là có vật gì đó rất quan trọng cất ở trong đó."

Thẩm Ngọc nhìn thấy bọc y phục, ánh mắt khôi phục có chút cấp thiết, đưa tay ra lấy.

"Có đồ tốt gì vậy?"

Hồng Liên né tránh, lại bị Tống Thanh đoạt lấy đưa cho Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc ôm chặt vào lồng ngực.

"Hứ-----" Hồng Liên bất mãn mà liếc mắt, "Tống đại gia, ngươi lại như vậy che chở chu toàn y, cẩn thận Vương gia ăn dấm, lại giội y thêm mấy thùng nước đá ~"

Tống Thanh cắn răng, không để ý người này nữa, cõng Thẩm Ngọc trở về Thiều Hoa Viện, đổi cho y một bộ y phục khác, cầm tới lò sưởi nhỏ, kín đáo nhét vào tay y.

Hồng Liên chỉ ôm tay, đứng một bên xem trò vui, trong mắt chứa đầy sự đố kị.

Tay chân cứng ngắc tê dại của Thẩm Ngọc cuối cùng cũng có lại chút tri giác, không để ý đến lời khuyên can của Tống Thanh, khập khiễng đi tới thư phòng Trấn Bắc Vương.

Thẩm Ngọc vẻ mặt dị thường an nhiên ôn hòa, dường như người vừa nãy nhận hết đau khổ không phải là y, y cẩn thận hành đại lễ, quỳ trên mặt đất.

Trấn Bắc vương hơi cảm thấy bất ngờ, liếc mắt nói: "Xem ra xương cốt của ngươi vẫn còn rất cứng cỏi."

"Nhờ phúc của Trấn Bắc Vương, Thẩm Ngọc ở trong vương phủ ăn không ít ngân sâm ngàn năm, nhìn bề ngoài tàn tạ đến chịu không nổi, thế nhưng tinh thần tràn đầy."

Thẩm Ngọc lần này dùng thủ ngữ, không có một tia ngưng trệ, thông thuận cực kì, y trước đó không biết đã lặng lẽ tập đi tập lại không biết bao nhiêu lần.

Trấn Bắc Vương nhìn da y giống như người chết vậy, thực sự không có chút dáng vẻ nào gọi là tinh lực tràn đầy.

"Nếu sớm biết ngươi chịu đựng nổi, Bổn vương hẳn là nên thô bạo hơn một chút."

Thẩm Ngọc khẽ gật đầu: "Chỉ cần là Vương gia ban tặng, Thẩm Ngọc dù như thế nào cũng chịu được."

"Ngươi trái lại cũng trở nên thông minh hơn rồi."

Trấn Bắc Vương đối với thái độ điềm đạm của Thẩm Ngọc có chút khó chịu, mặc dù Thẩm Ngọc vẫn như trước nhất mực cung kính, nhưng Trấn Bắc Vương luôn cảm thấy cùng với trước đây không giống nhau, gần ngay trước mắt, lại có cảm giác cực kỳ xa lánh hời hợt.

Nếu như nói trước kia Thẩm Ngọc sống như cái bóng của hắn, coi hắn là tất cả, là trời là đất, ngay cả lúc lấy lòng hắn cũng tỏ ra thập phần ngốc nghếch vụng về, Thẩm Ngọc của hiện tại, thật giống như sắp nhảy ra khỏi tầm kiểm soát của hắn, vì mình cho nên sở cầu.

"Có là người ngu ngốc thế nào đi nữa, cũng luôn có thời điểm học thông minh ra một chút, Thẩm Ngọc cảm tạ Vương gia đoạn thời gian này đã truyền thụ dạy bảo ta, cả đời hưởng thụ bất tận."

"Ngươi đến cùng là muốn nói cái gì?!"

Mặc dù đây là kết quả Trấn Bắc Vương như đã đoán trước được, nhưng hắn vẫn là nhịn không được sinh ra một tia lửa giận, ngữ khí hơi trầm xuống.

"Chào từ biệt, Thẩm Ngọc là tới chào từ biệt."

Thẩm Ngọc cúi rạp người xuống, dập đầu ba cái.

"Hi vọng Vương gia tha cho ta một con đường sống!"

Trấn Bắc Vương ánh mắt dò xét nhìn Thẩm Ngọc, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, im lặng một lúc lâu không lên tiếng.

"Ngươi dựa vào cái gì cho rằng ta sẽ thả ngươi rời đi?" Trấn Bắc Vương cười lạnh hỏi, "Ngươi biết tính khí của Bổn vương, thà rằng giết ngươi..."

Thẩm Ngọc ngẩng đầu lên, y không nghĩ trước trả lời những vấn đề như vậy, cho nên nghĩ nghĩ một lát, mới sử dụng thủ ngữ nói.

"Vương gia nếu là muốn giết ta, đại khái không cần phải mượn cớ trừng phạt, dùng nước đá thay ta giải độc, trực tiếp giống như Tôn Lão Lục đồng thời băm cho chó ăn cũng là chuyện đơn giản."

Thẩm Ngọc lực bất tòng tâm lau đi giọt mồ hôi, hi vọng Trấn Bắc vương xem hiểu.

"Hửm, hóa ra ngươi đã sớm biết." Trấn Bắc Vương hơi ngạc nhiên.

"Vương phi ép uống độc, lúc Biển thái y trị liệu, ta ý thức mông lung, nghe được hắn nói cổ trùng độc không thể hoàn toàn trừ tận gốc, thời điểm bị tái phát, chỉ có thể dùng nước lạnh áp chế, giúp thuyên giảm."

Thẩm Ngọc dùng thủ ngữ nói một đoạn dài, có thể gọi là vắt hết óc, sau lưng y sam ướt đẫm mồ hôi, cũng không biết Trấn Bắc Vương xem có hiểu hay không.

Trấn Bắc Vương đầy hứng thú nhìn Thẩm Ngọc.

♣ ♣ ♣

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường