Á Nô

Lượt đọc: 5690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 62
thích khách hung nô 2..

❊ ❊ ❊

Tống Thanh mệt nhọc ứng phó mấy tên Hung Nô ở mạn bên, lại còn phải ra roi thúc ngựa, lúc hắn nhận ra phía sau có động tĩnh quay đầu nhìn lại, đã không thấy bóng dáng của Thẩm Ngọc đâu nữa, chỉ còn một ít dấu vết để lại trên vách đá.

"Không! Không phải ta!"

Vương phi vội vàng giải thích: "Là...là chính y tự mình rơi xuống! Mới vừa nãy có một tên Hung Nô nhào tới, kéo lấy y! Tại y không có nắm chắc...không thể trách ta!"

Vương phi cố gắng giải thích chuyện vừa mới xảy ra, Tống Thanh ngay cả hô hấp cũng muốn ngừng lại, không tin lời nàng nói, hắn mặc dù nóng nảy cùng tức giận, nhưng thời điểm này không có thời gian để chất vấn Vương phi, hắn muốn nhảy xuống xe ngựa chạy đi tìm Thẩm Ngọc.

"Ngươi đi đâu?!" Vương phi ngay lập tức kéo hắn lại.

"Buông ra!" Tống Thanh tức giận quát lên.

"Không được! Ngươi không thể đi! Ngươi đi ai ở lại bảo vệ ta? Vương phi ta quan trọng hơn hay là y quan trọng hơn?! Mau thúc ngựa đi! Y...ta mới vừa thấy y rơi xuống vách đá, ngươi bây giờ muốn đi tìm cũng khó mà tìm được!"

Tống Thanh cắn răng, vách đá kia mờ mịt một mảnh phong tuyết, coi như nếu hắn bây giờ bỏ lại Vương phi, cũng không có cách nào để đi tìm người.

"Đi mau a! Người Hung Nô sắp đuổi tới nơi rồi! Chẳng lẽ ngươi muốn để cho ta chôn theo người chết đó sao?!"

...

Người Hung Nô dẫu sao cũng không có tướng lãnh đạo, một đội quân rời rạc, mà thị vệ Đại Tĩnh lại tiến lui đồng nhất, có người lãnh đạo đâu ra đó, lại có Trấn Bắc Vương lấy một địch trăm, người Hung Nô có hung tàn hơn nữa, cũng dần dần thiệt hại hơn nửa, bọn họ cũng không ngu xuẩn đến nỗi liều chết cả đội quân, không biết ai trong số đó hô vang một tiếng, cả đám đồng loạt chạy vào trong rừng.

Đại Tĩnh cũng thiệt hại mất mấy chục thị vệ tinh anh.

Trấn Bắc Vương không đuổi cùng giết tận nữa, sai người dọn dẹp chiến trường, hắn cùng Diệp Đế đuổi theo xe ngựa.

"Thẩm Ngọc đâu?"

Trấn Bắc Vương nhảy xuống ngựa, chỉ thấy Tống Thanh bị thương cùng Vương phi vẹn toàn không có hao tổn gì đứng ở bên cạnh xe ngựa.

"Thuộc hạ không làm tròn bổn phận!" Tống Thanh cúi đầu quỳ xuống.

"Cái gì gọi là không làm tròn bổn phận? Bổn vương để cho ngươi trông coi một người ngươi cũng không trông cho tốt?"

Vẻ mặt Trấn Bắc Vương so với băng sơn tuyết địa còn muốn rét lạnh hơn, hắn cả người tản ra lệ khí, nhất là y phục còn nhuộm máu đỏ tươi, giống y như quỷ khát máu.

"Vương gia..."

Vương phi giọng nũng nịu yếu ớt nhào vào lòng Trấn Bắc Vương, ôm hắn khóc đến lê hoa đái vũ*.

*lê hoa đái vũ: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.

"Dọa chết ta...Ta thiếu chút nữa bị người Hung Nô giết chết, còn tưởng rằng sau này không thể gặp lại Vương gia nữa...cũng không thể trách Tống Thanh được, một mình hắn đơn thương độc mã bảo vệ ta cùng Ẩn phi, còn phải điều khiển xe ngựa, quả thực là không thể cố gắng được hơn nữa, Tống Thanh bị những người Hung Nô kia kiềm hãm, Ẩn phi liền bị một người Hung Nô kéo xuống..."

Vương phi đang nói được một nửa, cổ đột nhiên bị một bàn tay bóp chặt, Trấn Bắc Vương ánh mắt như muốn đóng thành băng.

"Bị người Hung Nô kéo xuống, vậy thi thể y ở đâu? Hả?"

"Ách..."

Vương phi cổ họng khàn cả đi, không thở nổi, mặt bỗng chốc đỏ bừng mắt phủ đầy tia máu, ngay tại lúc nàng tưởng như bị Trấn Bắc Vương bóp chết, lực cổ tay mới hơi buông lỏng ra, Vương phi dồn dập thở gấp.

"Y ở trong xe ngựa, sao có thể dễ dàng bị người Hung Nô kéo xuống được?!"

"Ta không biết! Ta thực sự không biết! Khi đó Tống Thanh mình hắn còn lo không xong, ta sao có thể khiến hắn phân tâm chứ? Y hình như là bị rơi xuống vách đá, ta muốn cứu y, nhưng ta cũng không có cách nào để cứu ô ô ô..."

Diệp Đế lên tiếng nói: "Huyền Kiêu, lúc này ngươi gây khó dễ lấy Đại Nhu ra trút giận cũng vô ích, còn không mau đi tìm y, nói không chừng Thẩm Ngọc còn chưa có chết..."

Trấn Bắc Vương ném Vương phi qua một bên, tới nơi vách đá tìm chút dấu vết, nhưng phía bên vách đá dấu chân hỗn loạn, hiện tại tuyết lại đang rơi nhiều, còn một chút dấu vết để lại cũng bị tuyết bao phủ lên, trước đã tìm khó giờ lại càng khó hơn.

Coi như Thẩm Ngọc rơi xuống vách đá may mắn sống sót, nơi này những ngày mùa đông tuyết rơi đầy trời, y có thể chống đỡ được bao lâu?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường