Á Nô

Lượt đọc: 5702 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 14
phạt quỳ kim hình 2..

❊ ❊ ❊

Đêm khuya không một bóng người, ánh trăng chiếu lên thân hình Thẩm Ngọc đang quỳ gối ở chính sảnh, y đơn bạc đến gần như dần dần không nhìn thấy ở dưới ánh trăng.

Gió lạnh nổi lên, bãi cỏ phủ lên một làn sương giá. Y lạnh, mệt mỏi đói khát đan xen, trên người còn có vết thương, mí mắt nặng nề giống như treo một quả cân, muốn đóng khép lại.

Việc này ngược lại không có gì, y là nô tài, cái gì lạnh, cái gì đói cũng có thể chống cự được, ở nơi đó cùng Trấn Bắc Vương còn không phải cũng quỳ gối sao, Vương phi không có dùng đến hình phạt khác, Thẩm Ngọc đã là thầm vui mừng rồi.

Thẩm Ngọc càng ngày càng mệt mỏi, tầm mắt từ từ thu nhỏ lại, đầu y cuối cùng cũng rủ xuống.

Vừa mới chợp mắt, bả vai trái của y đã truyền đến một trận đau nhức, Thẩm Ngọc chợt giật mình thức dậy.

Chỉ La đang cầm trên tay một chiếc kim châm dài mảnh nhỏ, đâm vào vai trái y.

Cơn đau buốt từ vai trái truyền tới, khiến cho Thẩm Ngọc thanh tỉnh không ít.

"Thẩm phu nhân, xin lỗi, không phải nô tỳ lạm dụng tư hình, là phía Vương phi không để cho người ngủ, ta cũng không còn cách nào khác, cũng chỉ có thể dùng đến phương pháp vụng về này. Người nếu không chịu được thì đừng có mà chợp mắt, tránh nỗi đau da thịt."

Chỉ La mang trên mặt nét cười, thủ đoạn động tác lại âm ngoan cay độc, lại nhấn châm dài đi vào một chút, toàn bộ ngập sâu vào trong da thịt của Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc đau đến không ngừng cắn răng, người cứng ngắc lại, lên tinh thần, cố gắng khiến cho mình thanh tỉnh một chút.

Vương phi là chủ mẫu, chủ mẫu ra lệnh Thẩm Ngọc cũng không dám không vâng lời, đây là từ nhỏ mẹ đã dạy dỗ y.

Thế nhưng đêm đã khuya, cơ thể Thẩm Ngọc lại yếu, không còn sức chống đỡ, y lại mơ màng buồn ngủ.

Lúc này, Chỉ La xuống tay trên đầu gối Thẩm Ngọc.

Châm dài đâm vào kẽ hở trên đầu gối y, nàng lại cố tình để đi vào một nửa, một nửa hướng xuống đất, chỉ cần Thẩm Ngọc không cầm cự được lại gục xuống thì phần kim châm còn lại sẽ đâm hết vào.

"Ta đã nói rồi, nếu người sợ đau, thì đừng có ngủ quên mất."

Chỉ La lại tiếp tục cầm một chiếc kim châm khác, quơ quơ trước mặt Thẩm Ngọc.

"Hay là để nô tỳ giúp người nhé."

Một bên đầu gối kia, cũng bị phương pháp tương tự đâm vào.

Bên tóc mai Thẩm Ngọc một mảng mồ hôi hột, y chỉ có thể khẽ nâng lên đầu gối, không để rơi xuống đất, thế nhưng không tránh khỏi được đụng chạm.

Trấn Bắc Vương vì để lúc cùng Thẩm Ngọc mua vui, sẽ không mất sức mà ngất xỉu đi, đã ép y uống rất nhiều dược, cho nên Thẩm Ngọc mỗi ngày đều tinh lực dư thừa nhưng trên thực tế thân thể đã hư nhược quá độ.

Ở cửa ải trước mắt này, dược nổi lên tác dụng, Thẩm Ngọc hi vọng mình dứt khoát ngất đi thì tốt rồi, nhưng là không được.

"Thẩm phu nhân, vết kim không lớn, Vương gia sẽ không chú ý đến, hơn nữa người lại là một người câm, sẽ không thể tố cáo với Vương gia, sẽ không một ai biết được, người nói xem có đúng hay không?"

Thẩm Ngọc muốn cầu cứu, trước kia tốt xấu gì cũng có mẹ thương xót, nhưng ở Vương phủ rộng lớn này, không có một ai che chở y.

Thẩm Ngọc cảm thấy rất hoang đường, lúc này trong đầu y lại hiện lên hình ảnh của Trấn Bắc Vương, người nam nhân tàn bạo đến kinh khủng đó.

Suốt một đêm, Thẩm Ngọc cảm thấy mình so với bị lột đi một lớp da còn muốn thống khổ hơn, tờ mờ sáng phía chân trời lộ ra màu trắng bạc, Thẩm Ngọc ngay cả nhấc cánh tay lên cũng không còn sức lực nữa.

"Chỉ La cô nương, Chỉ La cô nương..." Có nha hoàn đến bẩm báo: "Vương gia đã trở về phủ."

Chỉ La qua giường đánh thức Vương phi, vội vàng nói: "Mau, đưa nàng trở về, đừng để cho Vương gia bắt gặp được!"

Thẩm Ngọc bị đuổi về viện tử của mình, lúc đặt đầu xuống giường thì ngủ thiếp đi, cửa phòng bị Trấn Bắc Vương đạp mạnh một cái mở ra.

Thẩm Ngọc khó khăn mở mắt ra, sắc mặt đã tái nhợt giống như một người chết, cứ tiếp tục như vậy nữa y nhất định sẽ chết, chỉ có Trấn Bắc Vương mới có thể cứu được y, vì vậy y muốn nở nụ cười lấy lòng Trấn Bắc Vương, nhưng y không còn sức để mà cười nữa, chỉ miễn cưỡng nâng lên khóe miệng.

...

*Đôi lời: mọi người để lại bình luận nêu ý kiến nha, vì là lần đầu nên mong mọi người đóng góp, cho tui chút động lực để edit tiếp nè!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường