Á Nô

Lượt đọc: 5642 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 75
hồng liên 2..

❊ ❊ ❊

"Nha, vị đại gia này hỏa khí thật là lớn." Hồng Liên bám lên người Tống Thanh, "Có muốn ta đến giúp người hạ nhiệt một chút không?"

Tống Thanh chán ghét đẩy hắn ra, giống như sợ phấn son trên người hắn dính lên người mình.

Cũng không biết là vì sao, một người ác độc cùng cay nghiệt giống như Vương phi, Tống Thanh cũng không biểu hiện vẻ mặt gì, chỉ là lãnh đạm không để ý tới, nhưng ngay từ lần đầu nhìn thấy Hồng Liên, tận đáy lòng Tống Thanh đã cảm thấy chán ghét không thôi.

Hồng Liên bị đẩy ra nhưng lại không hề tức giận, tóc mai lộn xộn càng tăng thêm phần kiều diễm.

"Nếu như đại gia đây không trả nổi tiền mua vui, ta có thể giảm giá cho gia, vậy ba trăm hai thì như thế nào? Phải biết là, cho dù có là quan lớn hay đại quý nhân, ta đây cũng phải thu năm trăm lượng, này là một phần nhìn ở gia cường tráng tuấn lãng, ta chỉ thích những người xuất thân từ quân doanh giống như gia đây..."

Vừa nói, ánh mắt Hồng Liên khẽ liếc về phía hạ bộ của Tống Thanh, lời nói ngả ngớn, ánh mắt đầy ám muội.

Một thanh kiếm hàn quang lóe sáng đặt ở trên cổ Hồng Liên.

"Còn không mau cút, cẩn thận cái đầu của ngươi!" Tống Thanh trầm giọng quát.

Hồng Liên đình trệ trong chốc lát, chớp mắt một cái lại khôi phục nụ cười quyến rũ, lan hoa chỉ* nhẹ nhàng cầm lưỡi kiếm rời đi.

*lan hoa chỉ: ý nói ngón tay xếp thành hình hoa lan.

"Mua bán không thành thì cũng còn nhân nghĩa, gia cần gì phải động đao động thương, quá dọa người rồi~"

Cũng không thấy hắn có bao nhiêu sợ hãi, nhẹ nhàng uyển chuyển bước trở lại phía Thẩm Ngọc.

"Ta là người Vương phi mời tới, cùng ngươi tranh giành sủng ái của Vương gia, ngày sau cúi đầu không thấy, ngẩng đầu thấy nhau, vẫn là mong Ẩn phi chiếu cố ta nhiều hơn."

Thẩm Ngọc bị hắn nói cho một hồi nhất thời không biết phải bày ra vẻ mặt gì cho tốt, người này khách khách khí khí, nội dung lời nói lại khiến y giống như có gai đâm vào lưng.

Hồng Liên xoay người chuẩn bị lắc hông rời đi, lại bị Thẩm Ngọc giữ lại.

Thẩm Ngọc ánh mắt như có lửa nhìn Hồng Liên chằm chằm, nhất thời nóng vội, ngay cả ra dấu tay cũng lộn xộn hết cả lên.

"Ngươi mù sao khoa chân múa tay cái gì?" Hồng Liên nhìn không hiểu, "Hay là công tử ngươi cũng muốn làm ân khách của ta nha? Chỉ là thân thể này của ngươi,...phải là bị ta đè mới đúng, nếu ngươi có bạc đủ nhiều, ta cũng không ngại mà cố làm một lần..."

"Câm miệng!"

Tống Thanh giận đến không kiềm được, đứng chắn ở trước mặt Thẩm Ngọc, người trong kỹ viện quả nhiên là không biết xấu hổ, nói ra cái gì cũng không cảm thấy e lệ, đừng nói Thẩm Ngọc ngượng đến mặt đỏ đến mang tai, đến ngay cả hắn cũng nghe không nổi nữa.

Hồng Liên trái lại mờ mịt: "Không thể hiểu nổi."

Hắn liếc nhìn vẻ mặt trong sáng của chủ nhân, nhìn vẻ mặt hai người chủ tớ này, bỗng nhiên nghĩ ra gì đó.

"Nha ~ ta hiểu rồi." Hồng Liên chuyển hướng Tống Thanh nói, "Ngươi chưa nói chuyện này cho y biết đúng không? Khó trách tiểu mỹ nhân không nhận ra ta."

Tống Thanh nhướng mày đe dọa, bất quá Hồng Liên căn bản là không để vào mắt, chỉ thấy hắn mắt to mày rậm, người nhìn lạnh tanh cùng nghiêm túc, thật ra lại rất thật thà, không có chút lực uy hiếp nào, không khỏi phốc một cái, che miệng cười ha ha đến không ngừng.

"Vậy thì để ta nói giúp đi, Vương phi mời ta tới, chính là để hầu hạ Vương gia, cho nên khoảng thời gian gần đây, đều là ta đến hầu hạ, phải nói Vương gia cũng thật là hung hãn, hàng đêm sênh ca đến ngay cả ta cũng có chút chịu không nổi, đến bây giờ thắt lưng vẫn còn cảm thấy đau..."

Hồng Liên xoa xoa eo, không để ý đến ánh mắt rét lạnh của người đối diện đang trừng mình.

"Ngươi mới vừa rồi ngồi ở trên thềm đá, hẳn là đang đợi Vương gia đi? Nhìn dáng vẻ trông mong cùng ánh mắt đáng thương của ngươi, không cần đợi, Vương gia đã có ta chú tâm hầu hạ, có lẽ rất nhanh thôi sẽ không nhớ nổi ngươi là người nào nữa ~"

Nói xong, Hồng Liên ở ánh mắt giống như sắp giết người đến nơi của Tống Thanh, lắc mông rời đi, vừa đi vừa ca, "Tưởng là một người khó đối phó, hóa ra lại là một ngốc tử có bộ da đẹp a ~ không thú vị chút nào..."

Hồng Liên thanh âm cảm thán cách xa cũng có thể nghe rõ được, giống như là cố tình nói cho Thẩm Ngọc nghe.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường