Á Nô

Lượt đọc: 5803 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 97
vân mộng sở thị..

❊ ❊ ❊

Tiêu Hề Diệp thấy Thẩm Ngọc lại xuất thần, biết tâm y khẳng định đi đến trên người nào đó ở Bắc Vực.

"Ngọc Nhi..."

Tiêu Hề Diệp đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại của Thẩm Ngọc, tay y hơi lạnh, tay trái hơi vặn vẹo khiến lòng Tiêu Hề Diệp thương yêu không dứt, đây là dấu vết do Quân Huyền Kiêu để lại, Thẩm Ngọc cả đời cũng không xóa đi được, Tiêu Hề Diệp mỗi lần nhìn thấy, đều có một loại ghen tuông khó diễn tả bằng lời.

Tiêu Hề Diệp vừa mới chạm vào, Thẩm Ngọc giống như bị rắn độc cắn vậy, thật nhanh rút tay trở về.

"Ngươi lại nhớ đến Huyền Kiêu sao?" Tiêu Hề Diệp thất vọng hỏi.

Khoảng thời gian này, Diệp Đế chưa bao giờ tra hỏi chuyện trước kia của Thẩm Ngọc, thậm chí chưa từng nhắc đến Trấn Bắc Vương, đây là lần đầu.

Thẩm Ngọc không trả lời, chỉ là ánh mắt buồn bã của y đã nói lên tất cả.

Tiêu Hề Diệp mang theo ẩn nhẫn đố kị nói: "Ngươi không cần tâm tâm niệm niệm nhớ hắn, Huyền Kiêu hắn cũng không phải thật tâm đối đãi ngươi!"

Thẩm Ngọc khó chịu vuốt nhẹ lòng bàn tay, đến y còn không biết Trấn Bắc Vương có hay không thật tâm đối đãi đãi y, Diệp Đế làm sao biết được?

"Hắn đem ngươi nhốt vào trong Viện, không cho phép người ngoài đến gần, hoàn toàn không phải do hắn có ý định độc chiếm ngươi, sợ người khác cướp đi ngươi! Mà là bởi vì hắn sợ có người biết ngươi là hậu duệ Vân Mộng!"

Thẩm Ngọc kinh ngạc, Diệp Đế làm sao biết được quê hương của mẹ? Y chưa từng nói đến, ngay cả Trấn Bắc Vương y cũng không nói cho, bởi vì Thẩm Ngọc cho rằng hắn cũng không để ý tới.

"Ngươi không biết?" Tiêu Hề Diệp nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Thẩm Ngọc, mới biết tự mình nói nhiều rồi.

"Ngươi nói hậu duệ Vân Mộng là có ý gì?"

Thẩm Ngọc nghi hoặc viết ra những lời này, đã lâu như vậy, đây là câu nói đầu tiên y nói với Diệp Đế.

Tiêu Hề Diệp vất vả lắm mới mở được lòng của y, buông xuống khúc mắc đối với mình, cao hứng nói.

"Nói cụ thể ra là Vân Mộng Sở thị, ngươi vốn mang họ Sở, không phải họ Thẩm, đúng hay không?"

Thẩm Ngọc nhún vai, mẹ ngay cả tên cũng không đặt cho y, lấy đâu ra họ chứ.

"Thì ra chính ngươi cũng không biết..." Tiêu Hề Diệp cúi đầu trầm tư trong chốc lát, sau đó lại thư thái nói, "Vậy ngươi chắc cũng chưa từng đi Vân Mộng đại trạch*? Quê hương của ngươi là Quân Sơn Vân Mộng, ở đó có rất nhiều sông ngòi, tổ tiên ngươi đều ở đó, nếu có cơ hội, trẫm dẫn ngươi đi có được hay không?".

*Vân Mộng đại trạch: đầm lầy lớn Vân Mộng (tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc)

Đây là tâm nguyện của Thẩm Ngọc, có thể tận mắt nhìn thấy Vân Mộng mẹ hay nhắc tới có hình dáng như thế nào, nghe nói là một nơi non xanh nước biếc, bốn mùa như xuân, không giống như Bắc Vực, vừa đến mùa đông một cái vạn vật héo tàn, tuyết phủ ba thước, có thể làm cho người khác chết cóng vì lạnh.

"Cùng với mẹ đi." Thẩm Ngọc viết.

"Được!" Tiêu Hề Diệp vui vẻ nói, "Trẫm đáp ứng ngươi, từ trong tay Huyền Kiêu giúp ngươi đem mẹ trở về!"

Vừa nghĩ tới mẹ không rõ sinh tử, đôi mắt Thẩm Ngọc tối sầm lại, Tiêu Hề Diệp cho là y lại nhớ đến Trấn Bắc Vương, thầm nói chính mình không nên nhắc đến Quân Huyền Kiêu.

"Ngươi làm sao biết ta là người Vân Mộng?" Thẩm Ngọc viết hỏi.

"Nga, ngươi còn nhớ trẫm đêm đó lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ngươi đang cầm trong tay một món đồ, gọi là lả lướt xúc xắc, chỉ có Vân Mộng ở phía Nam mới có tập tục này, trẫm liền để ý tới, thêm nữa Huyền Kiêu đem ngươi giấu kín như thế, liền có chút hoài nghi, mãi cho đến sau này ở sơn động Lang Cư Tư Sơn, trẫm nhìn thấy ngón tay út của ngươi có nhiều hơn một đốt ngón tay, mới khẳng định ngươi là hậu nhân Vân Mộng Sở thị."

Tiêu Hề Diệp nói hết toàn bộ ra, không hề che giấu chút nào.

Thẩm Ngọc nhấc lên tay trái, ngón tay của y so với người thường thon dài hơn, ngón út cũng nhỏ dài hơn một chút, tuy là nhiều hơn một đốt ngón tay, lại không có vẻ quái dị, trái lại càng thêm tao nhã xinh đẹp.

Diệp Đế không nói, Thẩm Ngọc chính mình cũng chưa từng chú ý tới.

"Ngươi xem, trẫm nghi ngờ Huyền Kiêu không phải là vô ý làm gãy tay trái của ngươi, sợ là hắn cố ý làm, để người khác nghĩ rằng ngươi có nhiều hơn một đốt ngón tay cũng là vì có vết thương cũ, dùng cách này để che giấu thân phận Vân Mộng Sở thị của ngươi."

Thẩm Ngọc không hiểu, Trấn Bắc Vương vì sao phải làm như vậy?

Tiêu Hề Diệp đúng lúc chuyển đề tài câu chuyện: "Viên lả lướt xúc xắc kia của ngươi vẫn còn chứ? Tặng cho trẫm được không? Trẫm không đòi không của ngươi, nhất định cũng có quà đáp lễ."

Thẩm Ngọc ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt nóng bỏng đầy chờ mong của Tiêu Hề Diệp.

Diệp Đế biết đây là tập tục của người Vân Mộng, vậy hẳn đã phải biết lả lướt xúc xắc này đối với Thẩm Ngọc có ý nghĩa như nào, lúc này hắn lại còn đưa ra lời đề nghị như vậy.

"Không." Thẩm Ngọc lắc đầu từ chối.

Nhìn dáng vẻ đầy mong đợi của Diệp Đế, Thẩm Ngọc cũng lười đoán này là thật tâm hay là giả dối.

Y cũng không phải là một hài tử vô tri người khác nói gì cũng tin nữa, lả lướt xúc xắc đã vỡ, với Thẩm Ngọc mà nói, trên đời không còn viên thứ hai, y cũng sẽ không lại ngu ngốc giống như trước, tốn nhiều thời gian như vậy để khắc tên.

Khắc lên tên người mình ái mộ, hai người sẽ lưỡng tình tương duyệt cuối cùng sẽ ở bên nhau? Lời lừa gại nói đùa của nam nữ trẻ tuổi, y cũng không tin nữa.

"Ngươi không muốn? Hay là ngươi đã đem nó đưa cho Huyền Kiêu rồi? Hắn có tài đức gì, vứt bỏ ngươi như vứt bỏ một đôi giày, ngươi tội gì phải dụng tình sâu, nhớ mãi không quên như thế?" Tiêu Hề Diệp mất mát nói.

Diệp Đế đại khái sẽ không hiểu, Thẩm Ngọc ở tuổi mới biết yêu, gặp Trấn Bắc Vương, liền coi hắn là tất cả.

Chỉ yêu được mấy tháng, cũng đủ để Thẩm Ngọc tâm tâm niệm niệm suốt cả một năm.

"Trẫm sẽ không ép ngươi, sẽ có một ngày, ngươi tin tưởng trẫm là thật tâm thật ý."

Thẩm Ngọc nghe được tiếng động nhỏ ở bên ngoài phòng, Tiêu Hề Diệp một thân võ nghệ, cộng thêm nhĩ lực nhạy bén, vẻ mặt nghiêm lại, nghiêng đầu cao giọng hỏi: "Ai ở bên ngoài?!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường