Á Nô

Lượt đọc: 5800 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 30
giả bệnh..

❊ ❊ ❊

Trấn Bắc Vương ngay từ ngoài Lê Thanh Viện đã nghe được âm thanh đập vỡ đồ từ bên trong truyền ra.

"Hồ ly tinh! Đê tiện! Ngày ngày quấn lấy Vương gia! Vương gia đến nhìn cũng không có tới nhìn ta một cái, ta sống trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa chứ!?

Choang----

Vương phi ầm ĩ náo loạn đã được một giờ, trong phòng từng cái đồ cổ đều bị ném vỡ thất linh bát lạc.

"Vương gia tại sao không đến thăm ta? Nhất định là tại nàng ta, nhất định là con tiện nhân kia, nói tiếng gió bên tai Vương gia..."

Trấn Bắc Vương vẻ mặt sa sầm xuất hiện ở trong viện, nhìn thấy Vương phi y phục lộn xộn, giống như một người điên vậy, liền càng trở nên chán ghét hơn.

"Vương gia...Vương gia người tới..."

Vương phi nín khóc mỉm cười, từ dưới đất bò dậy.

"Gào thét muốn sống muốn chết, ngươi còn có chút thể thống nào của một Vương phi sao?"

Trấn Bắc Vương ghét bỏ vung ống tay áo, ngồi vào vị trí chủ vị.

"Còn không phải là bị con hồ ly tinh kia ép! Ta đường đường là một công chúa cành vàng lá ngọc, lại bị cái thứ tiện nhân đem Vương gia cướp đoạt đi...Nàng...Thẩm Ngọc bị bệnh, Vương gia nửa bước không rời, bưng trà rót nước, còn ta thì sao? Năm lần bảy lượt phái người đi mời Vương gia...Ta biết, là tiện nhân kia ngăn cản người Lê Thanh Viện, không cho người của ta đến bẩm báo với người có đúng hay không?"

"Ngươi không phải là bị bệnh, không khỏe sao? Bổn vương thấy ngươi tinh thần cũng không tệ lắm."

Vương phi lúng túng thu liễm lại một chút, che miệng ho khan mấy cái, làm ra dáng vẻ ốm yếu lảo đảo muốn ngã.

"Vương gia, là thật, hôm đó người ban chết cho Chỉ La...ta ngay tức khắc đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi, sau đó nghĩ tới nàng cả người toàn là máu, sợ đến nỗi đêm nào đi ngủ cũng gặp ác mộng, ăn không ngon ngủ không yên, người nhìn, ta cũng gầy đi..."

Vương phi bị dọa cho hoảng sợ là thật, nàng lúc đó ngất đi, khi tỉnh lại đập vào mắt nàng là một Chỉ La cả người còn mỗi bộ xương, lục phủ ngũ tạng vương đầy đất, đúng là làm cho nàng khiếp sợ không thôi.

Sau đó lại nghe được tin tức Thẩm Ngọc được phong làm Trắc phi, càng thêm tức đến hộc máu.

Vương phi một bên vừa khóc vừa kể, một bên di chuyển đến trước mặt Trấn Bắc Vương, rồi ngồi xuống trên đùi, dựa lên bả vai hắn khóc thút thít đến muốn nghẹt thở.

"Tỉnh ngộ?" Trấn Bắc Vương cười lạnh một tiếng: "Ngươi mở miệng là mắng người ta tiện nhân, đây là tỉnh ngộ? Thẩm Ngọc đã là Trắc phi của Bổn vương, ngươi khinh thường nàng chính là là sỉ nhục Bổn vương!"

Vương phi thật không dám tin, Thẩm Ngọc ở trong lòng Vương gia...thực là so với Vương phi nàng quan trọng hơn nhiều như vậy sao?

"Ta chẳng qua là....chẳng qua là quá yêu Vương gia."

"Thu lại cái dáng vẻ đố kỵ đó của ngươi lại cho ta, giữ lại cho Bổn vương chút mặt mũi!"

Trấn Bắc Vương đẩy Vương phi cả người đang dán vào người mình ra, một cỗ mùi hương của phấn son tỏa ra khiến hắn chán ghét.

"Vương gia! Người tối nay ngủ lại ở nơi này của ta đi..."

Vương phi ánh mắt xuân tình rạo rực, lẳng lơ quyến rũ, thế nhưng Trấn Bắc Vương lại cảm thấy dung tục tầm thường.

"Hoàng huynh của ngươi đã ban cáo mệnh nhất phẩm phu nhân cho Thẩm Ngọc, ngươi tốt nhất là ở trước mặt Bổn vương bớt phóng túng tùy tiện lại, chớ chờ cho hoàng huynh ngươi tới Bắc Vực đi tuần, lại thấy được dáng vẻ nham hiểm cay độc xấu xí đó của ngươi."

"Cái gì? Hoàng huynh muốn tới Bắc Vực?!"

Vương phi kinh ngạc vui mừng kêu lên, ở Trấn Bắc Vương như vậy che chở Thẩm Ngọc, Vương phi lòng như muốn chết đi, nếu như có hoàng huynh làm chỗ dựa, nàng mới không sợ tiểu tiện nhân kia!

Hoàng đế ban cho Thẩm Ngọc cáo mệnh nhất phẩm phu nhân, nói là không tới một thời gian ngắn nữa sẽ đến Bắc Vực đi tuần, chẳng qua là Trấn Bắc Vương lười nói lười giải thích lằng nhằng với nàng, liền phất tay rời đi.

"Ha ha ha...Hoàng huynh sắp tới đây!"

Vương phi đắc ý cười lên, nàng trong tay đã coi như nắm được thóp của Thẩm Ngọc, lại bị Trấn Bắc Vương hù dọa cho một cái, không dám khinh suất, nếu hoàng huynh tới Bắc Vực, vậy là nàng liền có thể muốn làm gì thì làm rồi!

"Thược Dược! Thược Dược! Đem tiện nhân...không đúng, mời Ẩn phi của chúng ta đến đây!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường