Á Nô

Lượt đọc: 5635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 73
chép sách..

❊ ❊ ❊

Diệp Đế mưu đồ bí mật bên trong, không quá ba ngày, mọi lời nói đều được thuật lại nguyên vẹn trong thư tín bày ở trước mặt Trấn Bắc Vương.

Trấn Bắc Vương chỉ nhìn thoáng qua, đem thư ném vào lò sưởi, một đôi bàn tay mềm mại xinh đẹp giống như hoa từ phía sau ôm lấy Trấn Bắc Vương.

"Vương gia, đêm đã khuya, người cực khổ cả một ngày hẳn đã mệt mỏi rồi? Ta giúp người thư giãn thư giãn gân cốt."

Dựa sát vào người Trấn Bắc Vương là một mỹ nhân yêu kiều, rõ ràng là giọng nam nhân, so với nữ nhân giọng nói còn muốn kiều mị hơn, thế nhưng lại không khiến người khác chán ghét chút nào, ngược lại phong tình vạn chủng, khóe mắt chân mày hiện ra hết vẻ diễm lệ phong trần.

Trấn Bắc Vương bắt lấy tay hắn, xoay người lại đè hắn xuống giường nhỏ.

...

Thẩm Ngọc không thể vãn hồi tín nhiệm của Trấn Bắc Vương, ngược lại cả người chồng chất vết thương trở về, mơ mơ màng màng ngủ một thời gian, cảm thấy khá hơn một chút, lại vội vàng chải đầu thay y phục, chuẩn bị dùng lại chiêu trò cũ.

Tống Thanh lại một lần nữa ngăn y lại, mấy ngày hôm nay, Tống Thanh viện đủ lý do này kia, đã ngăn cản y ba lần rồi.

"Vương gia không ở trong phủ." Tống Thanh không được tự nhiên nói.

Thẩm Ngọc khẽ nghiêng đầu một cái, lại không có ở đây sao? Là hắn bận bịu việc quân vụ, hay là không muốn nhìn thấy mặt mình?

"Khi nào thì trở về?" Thẩm Ngọc mô phỏng động tác tay.

Tống Thanh muốn nói lại thôi, hắn không giỏi nói dối, dứt khoát im lặng không nói nữa.

"Ngươi đang gạt ta?"

"Không có."

Tống Thanh vội vàng chối, nhìn thấy chân mày Thẩm Ngọc khẽ nhíu lại, lo lắng nuốt xuống một ngụm nước bọt.

"Vương gia hắn...hắn nói, người khiến hắn không vui, bảo người đem tất cả sách trước kia học chép lại một lần, coi như là trừng phạt, chép xong rồi mới được gặp hắn."

Tống Thanh quả thực không nghĩ ra được cái lý do nào khác nữa, sách Trấn Bắc Vương lưu lại nơi này, thêm nữa hắn còn tự viết hành binh đánh giặc, luyện binh, việc quân sự..., ít nhất cũng phải trên trăm cuốn, hẳn là đủ cho Thẩm Ngọc chép trong một thời gian dài.

Thẩm Ngọc chân mày dãn ra, nhoẻn miệng cười.

Vậy thì quá tốt rồi, chỉ cần chép xong mấy cuốn sách này thì có thể gặp mặt Trấn Bắc Vương rồi.

Thẩm Ngọc đã tập luyện rất nhiều chữ, vừa học xong mấy chục cuốn binh pháp, y một mình một người ở viện tử lớn như vậy, cũng không có ai cùng y trò chuyện, y liền nhiều lần đi lật lại bút ký của Trấn Bắc Vương, đã thuộc nằm lòng, tránh để cho lúc Trấn Bắc Vương kiểm tra y, y lại không thể đáp lại.

Thẩm Ngọc vui vẻ chạy ra bên ngoài lấy một ít tuyết, bỏ vào nghiên mực, hơ lên chậu than làm tuyết tan ra, sau đó lại tỉ mỉ mài mực, cầm bút chép ra từng chữ từng chữ.

Tống Thanh đứng ở một bên nhìn, bởi vì Thẩm Ngọc tất cả mọi thứ đều học từ Trấn Bắc Vương, cho nên thư pháp cũng giống Trấn Bắc Vương đến ba phần, chỉ là căn cốt lại hoàn toàn không giống nhau, chữ Trấn Bắc Vương cứng cáp hùng hồn, chữ Thẩm Ngọc lại thiếu phần cứng rắn, cương nghị.

Đêm đã khuya, Tống Thanh đứng đến buồn chán, ngồi ở cạnh cửa nghỉ ngơi một lát, một lần nữa mở mắt ra, lại thấy Thẩm Ngọc đốt một ngọn nến, đoan đoan chính chính tiếp tục ngồi chép, trừ ngáp ra, không thấy y xê dịch lấy một li.

Tống Thanh cảm thấy áy náy vô cùng, biết rõ Thẩm Ngọc nhất định sẽ thuận theo không buông tha bất cứ một cơ hội nào, cần gì phải lừa gạt y như vậy chứ, việc này không phải sẽ khiến y hụt hẫng sao?

Tống Thanh không nỡ đứng đợi ở một bên nữa, hắn sợ mình sẽ mềm lòng không nhịn được mà nói tất cả sự thật tàn khốc cho Thẩm Ngọc biết mất.

Hai ngày sau trời còn chưa sáng hẳn, Thẩm Ngọc vui mừng hớn hở ôm một giỏ sách, lay lay Tống Thanh dậy, hơn nữa còn cẩn thận trang điểm qua, còn thoa một chút phấn, nhưng vẫn không thể nào che dấu được bọng mắt thâm đen của y.

Thẩm Ngọc giống như là cầm vật gì quý lắm, đem tầng tầng lớp lớp một giỏ sách để vào trong tay Tống Thanh, cười đến hai mắt cong như nguyệt, rực rỡ lung linh đến tuyệt trần.

Hai ngày hai đêm không ngủ không nghỉ, Thẩm Ngọc đã đem tất cả sách chép lại một lần, mắt cũng chưa khép lại quá nửa khắc.

Không cần y ra dấu tay, Tống Thanh cũng biết là y muốn nói gì.

"Ta đã chép xong, mau dẫn ta đi gặp Vương gia đi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường