Á Nô

Lượt đọc: 5675 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 67
thâu hoan thâu đến bị bệnh đi?..

❊ ❊ ❊

Cuộc săn bắn bị thích khách Hung Nô phá ngang, đội ngũ ra roi thúc ngựa trở về vương phủ.

Không được như ý nguyện nhất chính là Vương phi, nàng thấy Thẩm Ngọc còn sống sót trở về, tức khắc giống như thấy quỷ vậy, chỉ vào y hơn nửa ngày mãi không thể nói ra lời nào.

"Tiện nhân này...mạng cũng thật lớn, ngay cả ông trời cũng không thu nhận y!" Vương phi tức giận đến nỗi quên cả cách mắng chửi người.

Trấn Bắc Vương bình tĩnh giống như chưa có chuyện gì xảy ra, lệnh cho Tống Thanh đưa Thẩm Ngọc về Thiều Hoa Viện xong, một lúc sau cũng không theo tới, trái lại vẫn cho người đi mời Biển Thập Tứ tới.

Biển Thập Tứ có vẻ không được tình nguyện cho lắm, vừa đi đường vừa lẩm bẩm.

"Ta đã dặn đi đi dặn lại, mỹ nhân thân thể mỏng manh gầy yếu không thể giày vò quá độ, Vương gia xác định là không thể kiềm chế thân dưới được một lần sao? Đi tới nơi băng thiên tuyết địa đó cũng phải lôi y theo cho bằng được? Lần này thì hay rồi, thâu hoan thâu đến bị bệnh đi? Ngươi không cho rằng Biển Thập Tứ ta mở y quán là đặc biệt vì vương phủ mà mở chứ? Muốn hay không cũng phải cho ta một chỗ ở, lúc đó không phải dễ nói rồi sao?"

Biển Thập Tứ một bên xem bệnh một bên hùng hùng hổ hổ, cầm chày giã thuốc tạo lên tiếng vang lớn.

"Này, tiểu mỹ nhân, ngươi trừ sốt cao ra, còn có chỗ nào cảm thấy khó chịu nữa không? Ngươi làm ơn nói gì đó đi!" Biển Thập Tứ thoáng ngây người ra, "Lão tử bị các ngươi làm cho bực bội đến hồ đồ rồi,...người câm nhàm chán chết đi được."

Thẩm Ngọc nghiêng đầu sang một bên, không muốn nhìn thấy người điên này một chút nào.

Biển Thập Tứ cũng kiêu ngạo tới, lười để ý đến y, để gói thuốc lại, đang chuẩn bị đi, vừa vặn lại có một người khác đi vào trong phòng, Biển Thập Tứ thấy hắn, giống như chuột thấy mèo, thiếu chút nữa là nhảy cẫng lên.

"Ôi, mẹ của con ơi..."

Tiêu Hề Diệp nắm lấy cổ Biển Thập Tứ, người đang có ý định chạy trốn.

"Đây không phải là Biển thái y sao, thế nào thấy trẫm lại chạy? Trẫm ăn thịt ngươi chắc?" Tiêu Hề Diệp nắm chặt lấy cổ áo hắn không buông.

Biển Thập Tứ cười làm hòa, hành lễ không theo tiêu chuẩn nào hết: "Biển Thập Tứ tham kiến hoàng thượng, nhiều năm không gặp, hoàng thượng long thể an khang?"

"Ngươi còn dám hỏi trẫm thân thể an hay không an, trẫm còn chưa trừng trị tội khi quân phạm thượng của ngươi?" Tiêu Hề Diệp hiếm thấy mặt xụ ra như vậy.

"Ha ha ha..." Biển Thập Tứ lập tức cảm thấy chột dạ, "Hoàng thượng nếu là không có việc gì, thảo dân xin cáo lui trước."

"Đứng lại! Trẫm đi Bắc tuần, trước kia cũng thế bây giờ cũng thế, ngươi đều tránh mặt không dám gặp trẫm, ta xem ngươi hôm nay còn chạy đi đâu! Trong kinh thành có người nhờ trẫm đem một phong thư tới cho ngươi."

Tiêu Hề Diệp không chút thương tiếc trực tiếp ném phong thư vào mặt Biển Thập Tứ.

Biển Thập Tứ lại đột nhiên cười hì hì hai tiếng, nhặt phong thư lên đưa lên ngọn nến gần đó, theo làn khói lượn lờ, phong thư lập tức biến thành tro bụi.

"Ngươi...ngay cả xem cũng không muốn xem sao?"

Tiêu Hề Diệp có chút ngoài ý muốn, lại tựa như đã dự đoán trước được.

"Xem cái rắm, người kia trong đầu nghĩ gì, lão tử dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra, hắn nói mấy lời ngu xuẩn, đừng nói lão tử không có khẩu vị, hại ta thức ăn đêm nuốt cũng không trôi!" Biển Thập Tứ nghiến răng nghiến lợi nói.

Tiêu Hề Diệp không giận tự uy: "Ngươi ở trước mặt ai một tiếng lão tử hai tiếng lão tử hả?"

Biển Thập Tứ lập tức nịnh hót cười lấy lòng, "Dĩ nhiên là không phải hướng tới ngài rồi, hoàng đế gia gia, thảo dân nào dám hướng ngài nha..."

"Người đó còn nhờ ta nói là, ngươi nếu như nguôi giận rồi, thì trở lại kinh thành đi, hắn thực sự rất nhớ ngươi."

"Thứ độc tử!" Biển Thập Tứ tức đến giậm chân, "Lời này hắn cũng nói ra miệng được? Hắn nếu thực sự nhớ mong ta, sao lại không tự mình đến tìm ta? Có điều, coi như hắn có sai kiệu tám người nâng đến thỉnh cầu lão tử, cũng vô dụng!"

Biển Thập Tứ nói xong, quắp đuôi chạy mất.

Tiêu Hề Diệp đình trệ trong chốc lát, nói với Thẩm Ngọc mấy câu, Thẩm Ngọc đương nhiên là sẽ không để ý đến hắn rồi, đành phải rời đi.

Tiêu Hề Diệp mới vừa bước chân ra khỏi Thiều Hoa Viện, lại đụng phải Huyền Kiêu đang đi tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường