Á Nô

Lượt đọc: 5775 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 59
liếc mắt đưa tình..

❊ ❊ ❊

Tống Thanh không chịu nổi ánh mắt sáng lấp lánh cứ nhìn mình của Thẩm Ngọc, không đồng ý thì y sẽ không chịu trở lại xe ngựa, không biết làm gì hơn đành phải thỏa hiệp.

"Người trước thử cưỡi con ngựa này của ta đi, mặc dù nó chạy chậm, nhưng lại ngoan ngoãn."

Tống Thanh làm mẫu trước một lần, đạp lên bàn đạp, vọt một cái phóng người lên lưng ngựa, động tác linh hoạt tiêu sái.

Thẩm Ngọc vốn dĩ thông minh, nhìn động tác một lần liền nhớ, chỉ là y không có thể trạng tốt giống như Tống Thanh, độc tố còn sót lại từng bước xâm chiếm cướp đi sức lực của y, đừng nói là phóng người lên ngựa, ngay cả leo lên cũng phải cố gắng hết sức.

Lần đầu tiên thử, Thẩm Ngọc làm thế nào cũng không thể bước chân lên được, vịn ở một bên lưng ngựa sử dụng hết sức lực cũng không được, y cắn răng khăng khăng muốn tiếp tục leo lên lưng ngựa, kết quả là tay bị mất sức, ngã xuống.

May là có Tống Thanh bảo vệ, ngược lại mới không bị té ngã.

Mới có được một lúc, Thẩm Ngọc đã thở hồng hộc, trán toát hết cả mồ hôi, hai gò má cũng đỏ ửng cả lên, Tống Thanh bỗng nhiên xuất thần, hắn mỗi ngày đều đợi ở bên ngoài chờ hầu hạ Trấn Bắc Vương cùng Thẩm Ngọc, nghe được một ít tiếng thở dốc truyền ra ngoài, khi đó vẻ mặt của Thẩm Ngọc có phải hay không cũng giống như bây giờ kiều diễm ướt át?

"Ho khan." Tống Thanh nhéo mình một cái để đầu óc thanh tỉnh lại, "Người vẫn còn muốn học sao?"

Thẩm Ngọc cố chấp gật đầu, dĩ nhiên phải học, y ngay cả lên ngựa cũng không làm được, nói gì đến cưỡi ngựa chứ?

"Được rồi, ta giúp người lên ngựa."

Tống Thanh cũng biết Thẩm Ngọc tính tình quật cường, không khuyên ngăn nữa.

Cách đó không xa, Trấn Bắc Vương vừa mới trở về doanh trại, theo thói quen liếc mắt nhìn về phía xe ngựa của Thẩm Ngọc, vừa vặn nhìn thấy một màn này.

Tống Thanh đang đỡ Thẩm Ngọc lên lưng ngựa, động tác dịu dàng, áp sát bảo vệ Thẩm Ngọc leo lên yên ngựa, sau đó còn dùng tay nâng bắp đùi của Thẩm Ngọc, hai người thân mật vô cùng, Thẩm Ngọc cuối cùng cũng leo lên được yên ngựa, hướng Tống Thanh nở nụ cười sung sướng, cái dáng vẻ tươi cười hạnh phúc đó, ở trước mặt Trấn Bắc Vương hắn chưa bao giờ xuất hiện qua.

Ở trước mặt mình dáng vẻ nơm nớp lo sợ, ở trước mặt người khác ngược lại là tự do tự tại.

"Nga? Đó không phải là Ẩn phi sao? Tại sao không đợi ở trong xe ngựa, lại cùng với Tống Thanh ra ngoài cấu kết làm bậy?"

Vương phi giống như thấy được một màn kịch hay, đem tử điêu trong tay ném cho người hầu, ánh mắt bùng lên vẻ hưng phấn.

Đúng y như dự đoán, Trấn Bắc Vương thúc ngựa xông về phía Thẩm Ngọc, hắn vốn dĩ cưỡi con tuấn mã đặc biệt, uy phong lẫm liệt, dáng vẻ tung hoành bừa bãi, con ngựa của Tống Thanh bị dọa sợ hí lên một tiếng, hoảng loạn chạy trốn.

Thẩm Ngọc đang ngồi ở trên lưng ngựa, ngay cả dây cương cũng không biết cầm thế nào, lúc ngựa chạy Thẩm Ngọc còn chưa có ngồi vững, hoảng sợ nhoài người về phía trước,

"....."

Tống Thanh nhanh tay nhanh mắt kéo lấy dây cương ngựa, cũng may là con ngựa này đã qua huấn luyện.

"Không bị làm sao chứ?"

Tống Thanh cẩn thận đỡ Thẩm Ngọc xuống ngựa, thân thể không tránh khỏi lại tiếp xúc thân mật.

"Các ngươi đang làm cái gì?"

Trấn Bắc Vương còn chưa lên tiếng, Vương phi đã vội vàng chất vấn.

"Vương gia." Tống Thanh nhìn Trấn Bắc Vương, "Thuộc hạ dạy Ẩn phi học cưỡi ngựa."

"Người bổn Vương phi muốn hỏi là y, ngươi không chỉ giúp y nói chuyện còn là người thế nào của y? Phải dùng đến ngươi thay y nói chuyện sao?"

Có Diệp đế ở bên cạnh, Vương phi tràn đầy phấn khích, hùng hổ dọa người.

"Vương gia lệnh thuộc hạ chăm sóc chiếu cố Ẩn phi, vậy đương nhiên là do thuộc hạ trả lời, Vương phi cũng không phải không biết Ẩn phi không thể nói chuyện."

Vương phi cười khinh miệt, "Không phải y biết khua chân múa tay sao? Chậc chậc, học cưỡi ngựa, ta thế nào lại chỉ nhìn thấy các ngươi lôi lôi kéo kéo, liếc mắt đưa tình?"

Tống Thanh nghiêm túc "Vương phi không cần phải hất nước dơ lên người thuộc hạ cùng Ẩn phi, thanh giả tự thanh*, Tống Thanh ở trước mắt nhiều người dạy học, vậy thì đã đủ chứng minh những lời Vương phi muốn ám chỉ Ẩn phi với thuộc hạ có quan hệ bất chính là không đúng."

*thanh giả tự thanh: là người thanh bạch thanh cao không cần nói ra thì cũng vẫn là người thanh cao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường