Á Nô

Lượt đọc: 5749 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 22
thủy lao..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc ôm trái tim run rẩy ngồi ở trên giường, môi y cắn muốn bật máu, giữ dáng vẻ hồi lâu bất động, tay chân cũng thẫn thờ lạnh cả người.

Cửa bỗng nhiên bị đẩy ra, một luồng gió rét thổi vào, Thẩm Ngọc ánh mắt mê man, quay người nhìn thấy Tống Thanh đang đi tới.

"Rốt cuộc đã tới sao..."

Mình lừa gạt Trấn Bắc Vương, cũng không sai biệt lắm nhất định bị trừng trị, chính là không biết sẽ bị chém đầu hay là ban cho độc, một dải lụa trắng hay là cái hình phạt gì khác...Theo tính tình của Trấn Bắc Vương, hắn nhất định không chịu để cho Thẩm Ngọc dễ dàng chết đi, kết cục của y nhất định là sống không bằng chết.

"Thẩm phu nhân, Vương gia cho mời."

Tống Thanh âm thanh bình thản giống như không có chuyện gì, Thẩm Ngọc lại càng sợ cái dáng vẻ bình tĩnh này của hắn nhỡ đâu phía sau lại chứa sát ý thì sao.

Trấn Bắc ở trên giường có chín quỷ hồn đáng thương thê thảm, y cuối cùng vẫn là...số mạng cùng họ giống nhau.

Thẩm Ngọc đứng dậy, cùng Tống Thanh đi ra ngoài.

Vương phủ phong cảnh thật là đẹp, tường trắng miếng ngói xanh đen, hành lang chạm trổ, hòn non bộ...hóa ra thế giới bên ngoài là như vậy.

Thẩm Ngọc là lần đầu thưởng thức phong cảnh vương phủ, chỉ sợ đây cũng là một lần cuối rồi.

Tống Thanh đi trước dẫn đường, đến nơi vắng vẻ của Vương phủ, ở phía trước có người canh giữ, xem ra đây là một cái nhà giam.

Thẩm Ngọc hai chân mềm nhũn, thật vất vả mới đứng vững được, không để mình ngã nhào.

"Đây chính là nhà giam trong Trấn Bắc Vương phủ sao? Quả nhiên, Trấn Bắc Vương sẽ không trực tiếp hạ lệnh giết y...đây là nơi y chôn thân, chết ở chỗ này, có thể ngay cả tin tức cũng không truyền ra đi, mẹ sẽ vẫn cho rằng y còn sống mà nhớ nhung."

"Thẩm phu nhân."

Tống Thanh kêu một tiếng, Thẩm phu nhân tựa như đang tinh thần hoảng hốt, như cái xác biết đi vậy, thời điểm thấy cái này thủy lao, y sắc mặt xám xanh, giống như là lòng như tro tàn, ngẩng đầu nhìn bảng hiệu rất lâu, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

"Đi thôi."

Thẩm Ngọc gật đầu một cái, đuổi theo bước chân Tống Thanh.

Đây là một tòa thủy lao, u ám ẩm ướt, lạnh đến thấu xương, trên tường có ánh đuốc chiếu sáng.

Thẩm Ngọc nghe được tiếng kêu rên thảm thiết của phạm nhân, y cúi đầu đi đường, không dám nhìn sang hướng bên cạnh, luôn luôn nghe được tiếng xích sắt kéo lê trên đất cùng róc rách tiếng nước chảy.

"Vương gia."

Thẩm Ngọc nghe được hai chữ này, liền khó hiểu cả người rùng mình, phốc một cái quỳ xuống, cứ như là dê con gặp phải cọp vậy.

Trấn Bắc Vương một thân ngồi ở trên cao, Thẩm Ngọc không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn.

"Ừ."

Trấn Bắc Vương nhìn Thẩm Ngọc run lẩy bẩy quỳ ở dưới, có chút không vui, Thẩm Ngọc không ngờ lại sợ hắn đến như vậy, rõ ràng là hắn đã đối đãi y không tệ, cho y cẩm y ngọc thực.

Thẩm Ngọc hầu hạ hắn là bởi vì sợ, chứ không phải là cam tâm tình nguyện.

Trấn Bắc Vương không phải là cái loại người quan tâm đến chuyện tư tình nam nữ, thiên hạ mỹ nhân nhiều vô số kể, giống như y phục vậy, thích sẽ mặc, không thích liền đổi, nhưng mà từ khi gặp phải Thẩm Ngọc, hắn thế mà không chỉ muốn thỏa mãn ở phương diện phát tiết, hắn muốn từ trên người Thẩm Ngọc lấy được nhiều hơn nữa, ái mộ hắn, trung thành với hắn.

"Làm sao ngay cả giày cũng không đi?"

Trấn Bắc Vương nhìn thấy Thẩm Ngọc quỳ, hai bàn chân xinh xắn trắng nõn hiện ra, cứ như vậy chân trần giẫm xuống mặt đất ướt nhẹp, lạnh như băng ở thủy lao.

Thẩm Ngọc có chút mơ màng, người sắp chết, nào còn có tâm tình để ý xem mình lúc sắp chết ăn mặc thế nào? Thẩm Ngọc lúc ra khỏi cửa, giày cũng quên đi.

Trấn Bắc Vương không phải sẽ trừng trị y sao? Vẫn còn quan tâm y lạnh ấm làm gì?

"Tới đây."

Trấn Bắc Vương như cũ vẻ mặt uy nghiêm, hướng Thẩm Ngọc ngoắc ngoắc tay.

Thẩm Ngọc không có cách nào cự tuyệt mệnh lệnh của Trấn Bắc Vương, chầm chậm di chuyển đi qua.

Bỗng nhiên, eo y bị Trấn Bắc Vương nắm chặt, kéo tới, Thẩm Ngọc mất đi thăng bằng, ngã vào trong ngực Trấn Bắc Vương, y vẫn chưa hết hoảng sợ, ngẩng mặt lên nhìn thấy ánh mắt sâu sắc của Trấn Bắc Vương.

"Thủy lao bên trong lạnh, ngươi lại muốn lạnh ốm, để cho Bổn vương phải kìm nén bao lâu?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường