Á Nô

Lượt đọc: 5688 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 18
biển thập tứ..

❊ ❊ ❊

"Thế nào rồi?"

Trấn Bắc Vương đến gần, ngược lại trên mặt không có lộ ra một chút thần sắc lo lắng nào, bất quá là có thể để hắn hướng tới hỏi một câu quan tâm cưng chiều, có thể nói là trước nay chưa từng có.

"Đừng nóng lòng, trước kia ta không phải đã dặn dò qua ngươi, đối đãi với những cái này tiểu mỹ nhân, vẫn là phải dịu dàng tới, ngươi tự mình không nghe..."

Biển Thập Tứ nói lải nhải, ung dung thong thả xem bệnh, hắn chợt "ồ" một tiếng, ánh mắt hẹp dài khẽ nhíu lại một đường.

"Dám hỏi Vương gia, ngươi cùng nàng tần số sinh hoạt..."

Tống Thanh thay mặt trả lời: "Hai tháng qua, mỗi đêm...đến rạng sáng."

Biển Thập Tứ làm ra bộ dáng thật đúng như dự đoán, ánh mắt nhìn Trấn Bắc Vương giống như nhìn thấy quái vật, người này đúng là tinh lực dồi dào, có thể nhiều năm như vậy buông thả, lại còn không kiềm chế được đem người làm chết, hắn thực là khâm phục không thôi.

"Khó trách a, tiểu mỹ nhân cơ hồ bị móc rỗng, cơ thể hư nhược thành ra như vậy, ta đây là lần đầu thấy, lại còn không có chết, Vương gia ngày thường khẳng định là cho nàng uống rất nhiều những thứ đại bổ đi?"

"Ừ."

Trấn Bắc Vương cau mày, không nhìn ra hắn giận tái đi hay là lo âu.

"Dùng những thứ thuốc đại bổ này có tác dụng gì? Khỏe mạnh sáng sủa bên ngoài, suy yếu bên trong, như vậy ta cũng cùng ngươi nói đi, ta sờ qua khung xương tiểu mỹ nhân, rõ ràng còn chưa đầy mười tám, xương cốt so với lão đầu còn muốn kém hơn, đã gần đất xa trời rồi rồi."

Trấn Bắc Vương nắm lấy y phục Biển Thập Tứ xách đứng lên.

"Có thể cứu sao?"

"Ai a. Để ta xuống."

Trấn Bắc Vương không làm khó hắn, buông lỏng tay, Biển Thập Tứ vùng vẫy cởi ra, vuốt thẳng lại y phục của mình, tỏ vẻ ghê tởm bị người này chạm vào.

"Ta Biển Thập Tứ không để cho người chết, Diêm vương cũng không cướp đi được."

Biển Thập Tứ kiêu ngạo mũi cũng muốn dài ra đến nơi, ưỡn cao ngực.

"Các ngươi đi ra ngoài trước đi."

Bắt đầu đuổi người, bất quá Trấn Bắc Vương không có nhúc nhích dù chỉ một chút, mắt nhìn về phía trên giường nhỏ mỹ nhân đang ngủ say, Biển Thập Tứ lại thấy được một tia ôn nhu trong mắt hắn.

Biển Thập Tứ rùng mình một cái.

"Gặp quỷ...". Biển Thập Tứ lầu bầu: " Ngươi thích nhìn như vậy thì nhìn xem kìa, ta trước xử lý ngoại thương cho nàng, một người đang sống sờ sờ, toàn thân cao thấp lại bị hành hạ đến không có một chỗ tốt, súc vật sao?"

Trấn Bắc Vương đối với hắn chửi người coi như bịt tai không nghe thấy, hắn Trấn Bắc Vương thì ra danh tiếng bên ngoài có thể so với hai chữ súc vật, người như hắn lại để một đám người phàm phu tục tử phán xét bình phẩm sao?

Biển Thập Tứ đột nhiên cầm lấy bàn tay Thẩm Ngọc, sát lại gần nhìn kỹ.

"Vương gia, ngài bây giờ lại đổi thủ đoạn khác rồi sao? Chậc chậc, lại có thể roi da cây nến cũng không cần, lại còn dùng tới châm, không ngừng hành hạ."

Trấn Bắc Vương nghi ngờ nhìn hắn một cái.

"Cái gì kim châm?"

"Ngươi nhìn ngón tay bên trong bị thương, đây không phải là kim châm thì chính là cái gì? Vương gia người đừng có chối nữa đi, ngươi không gạt được hỏa nhãn kim tinh của Biển Thập Tứ ta..."

Trấn Bắc Vương lúc này mới phát hiện, mười ngón tay của Thẩm Ngọc, đầu ngón tay không có một cái nào lành lặn, khắp ngón đều là những dấu vết nhỏ li ti, rõ ràng là dùng kim đâm chích.

Trấn Bắc Vương mỗi lần làm đều rất tàn bạo, cho nên Thẩm Ngọc trên người toàn là vết thương hết xanh tím rồi lại đỏ, Trấn Bắc Vương đã quá quen thuộc, nhưng những vết thương nho nhỏ kín đáo này, hắn thực sự chưa từng để ý qua.

"Nha. Thế nào lại còn hạ độc a...khẩu vị cũng thật là lớn..."

Biển Thập Tứ cầm ra một cây ngân châm, phía đầu kim đen kịt, hắn dùng mũi khẽ ngửi một chút.

"Thật là xấu xa, cổ độc Nam Cương, hay là cổ trùng độc."

Biển Thập Tứ cũng cảm thấy, mặc dù Trấn Bắc Vương vốn dĩ làm chuyện đó tàn bạo, nhưng cũng sẽ không dùng cổ độc tới ép người ta uống chơi chứ, rõ ràng là Thẩm Ngọc bị người khác hại.

Đột nhiên, Biển Thập Tứ cảm thấy mình như rơi vào hầm băng, giống như là có một con mãnh thú nguy hiểm đang chú ý đến mình, Trấn Bắc Vương trên người sát ý tỏa ra ngưng kết thành băng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường