Á Nô

Lượt đọc: 5751 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 58
ta muốn học cưỡi ngựa..

❊ ❊ ❊

"Ha ha ha! Huyền Kiêu, kỹ thuật bắn cung của ngươi càng ngày càng tinh xảo." Tiêu Hề Diệp gắng gượng cười, hào phòng nói.

"Hoàng thượng ngược lại, kỹ thuật bắn cung hoàn toàn đã mai một đi nhiều so với thiếu niên, nếu hiện tại xảy ra chiến tranh, nghĩ cũng không được oai phong thần dũng như những năm trước đó nữa." Trấn Bắc Vương không chút khách khí, Tiêu Hề Diệp nghe xong lời này nụ cười cũng thu lại.

"Phải phải, chỉ là đã có Huyền Kiêu ngươi thay trẫm trấn thủ biên cương, trẫm có thể an tâm không phải lo nghĩ gì nhiều, không cần lại một lần nữa tự mình thân chinh ra chiến trường."

Hai người đều trầm mặc, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.

Vương phi vui mừng xuống ngựa chạy đi nhặt con tử điêu bị Trấn Bắc Vương bắn rơi, nàng cầm ở trong tay yêu thích không buông.

"Hoàng huynh, là mũi tên của Vương gia bắn trúng! Hơn nữa còn bắn trúng đầu, khi trở về có thể lột xuống lông da còn nguyên vẹn của nó rồi!"

Trấn Bắc Vương cùng Tiêu Hề Diệp đều là nhân vật tài hoa phong nhã, một người thần vũ bá đạo, một người lại tác phong nhẹ nhàng, cộng thêm dáng vẻ hoạt bát tinh nghịch của Vương phi, nam thanh nữ tú, ba người hợp lại tạo thành một bức tranh săn bắn mùa đông hoàn chỉnh.

Thẩm Ngọc không thể nhìn thêm được nữa, buông rèm xe xuống.

Mình không giống với Trấn Bắc Vương, sở thích giữa hai người cũng vô cùng khác nhau, y biết làm cái gì? Đun nước, chẻ củi, cho ngựa ăn? Thẩm Ngọc tự mình cảm thấy nực cười, Trấn Bắc Vương cùng hai người bọn họ đều là những người tôn quý nhất trên thế gian này, y chỉ là một tên nô tài thấp hèn, lại còn dám ảo tưởng lựa ý hùa theo sở thích của Trấn Bắc Vương, ảo tưởng hòa nhập vào bọn họ?

Đây đúng chỉ là mộng tưởng hão huyền mà thôi.

Trấn Bắc Vương dù xuất hiện ở bất cứ nơi nào, cũng có vầng hào quang sáng chói giống như mặt trời, Vương phi lại xinh đẹp nổi bật như mặt trăng, hai người họ thật là xứng đôi.

Còn mình thì sao? Trừ dáng vẻ tự ti cùng yếu đuối đáng thương ra, còn có cái gì, ngay cả tự mình xuống xe ngựa cũng không làm được.

Thẩm Ngọc lúc này mới chợt phát hiện ra, sự khác biệt giữa mình và Trấn Bắc Vương, dù không có Vương phi ở trong cản trở gây rối, bọn họ định sẵn đã có một khoảng cách quá lớn không có cách nào để vượt qua được.

Thẩm Ngọc cũng không trách Diệp Đế đặt điều nói dối khiến cho Trấn Bắc Vương hiểu lầm, điều làm y đau lòng chính là Trấn Bắc Vương lại có thể nghĩ y là một người phóng đãng không biết ti tiện đến như thế, ngay cả một chút tin tưởng dành cho y cũng không có, thậm chí ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho.

Ở thời gian trước kia Diệp Đế chưa tới, lúc đó Trấn Bắc Vương có lẽ vẫn còn ham mới mẻ, cùng mình nồng tình mật ý lưu luyến một phen, cho đến khi Diệp Đế đến rồi, Trấn Bắc Vương liền đối xử lạnh nhạt với y, Vương phi giành lại được tự do, nhìn nàng ở bên cạnh Trấn Bắc Vương cười cười nói nói, Trấn Bắc Vương khóe miệng cũng luôn nở ra nụ cười, đây mới chính là cảnh gia đình êm ấm thuận hòa đi.

Không giống như Trấn Bắc Vương, nói chuyện tình ái tới lui tự nhiên, hắn có lúc nhiệt tình như lửa, có lúc lại lạnh nhạt muốn đánh bại cả hàn băng, Thẩm Ngọc không làm được, yêu chính là yêu, yêu hết lòng hết dạ, sao có thể dễ dàng nói hết yêu là hết được?

Thẩm Ngọc nội tâm quật cường, khiến y không thể nào dễ dàng từ bỏ được, y khẽ cắn răng hạ quyết tâm, vén rèm xe lên, vỗ vỗ bả vai Tống Thanh.

"Ta muốn học cưỡi ngựa." Thẩm Ngọc dùng tay sử dụng ngữ điệu.

"Cưỡi ngựa?" Tống Thanh bất ngờ, sau đó lại vội vàng từ chối, "Không được, người không thể cưỡi ngựa được."

"Ta có thể học." Thẩm Ngọc kiên định.

"Vậy cũng phải đợi một thời gian nữa, Lang Cư Tư Sơn rất nguy hiểm, Vương gia đã có lệnh không được để người xuống xe ngựa, để cho ta ở lại bảo vệ người, đây là chức trách của ta."

Tống Thanh nói xong, cảm thấy mình đã quá lạnh lùng cùng cứng rắn, giọng nói ra sau đó trở nên hòa nhã hơn một chút.

"Có thể lúc trở về, chờ tới đầu xuân, đợi ta xin phép Vương gia xong, sẽ dạy người sau."

"Bây giờ ta muốn học luôn."

Tống Thanh liếc mắt nhìn Thẩm Ngọc một hồi lâu, quả thực không hiểu nổi y đang suy nghĩ cái gì, đột nhiên muốn học cưỡi ngựa, ở nơi băng sơn tuyết địa này, chẳng lẽ y không biết cưỡi ngựa không phải học ngày một ngày hai là được sao? Chẳng lẽ y không nhớ Biển Thập Tứ đã từng nói qua, cơ thể y vương trùng cổ độc còn chưa giải được hết, thân thể suy yếu, mỗi lần sinh bệnh chẳng khác nào tổn thọ sao?

Y rốt cuộc đang cố gắng kiên trì vì cái gì? Cố chấp muốn học cưỡi ngựa, ngay cả tính mạng của mình cũng không màng đến sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường