Á Nô

Lượt đọc: 5645 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 41
sinh cùng khâm, chết cùng huyệt..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc không thể tin vào mắt mình, giống như là đi quỷ môn quan một chuyến vậy, mặt dán vào ngực Trấn Bắc Vương, nghe tiếng tim đập của hắn cố gắng tìm kiếm chút nhiệt độ, một lúc sau mới khiến cho thân thể Thẩm Ngọc khôi phục lại một ít tri giác.

"Vương gia không trách ta sao?"

Thẩm Ngọc viết chữ lên mu bàn tay Trấn Bắc Vương, đầu ngón tay lành lạnh.

Dĩ nhiên là trách ngươi!

Trấn Bắc Vương trừng mắt: "Ngươi cứ có chuyện gì, là liền muốn chạy trốn, tùy ý để Đại Nhu định đoạt, cũng không thèm tin phu quân của ngươi!"

Phu quân...!

Thẩm Ngọc với tiếng xưng hô này hết sức không được tự nhiên, y là một người nam nhân, làm sao có thể lấy nam nhân khác gọi là phu quân? Trấn Bắc Vương còn nói ra hết sức chính nghĩa cứ như là chuyện đương nhiên không bằng....Thay đổi ý nghĩ một chút, nghĩ nghĩ, mình cũng có thể lấy một người nam nhân về cưng chiều, thật giống như Trấn Bắc Vương hiện tại nói ra hai tiếng phu quân cũng chẳng phải xấu hổ.

Hơn nữa, hai tiếng "phu quân" này mang đến cảm giác an toàn vô cùng.

"Thế nào? Ngươi lại muốn cự tuyệt Bổn vương, chuẩn bị thỉnh cầu cho ngươi trở về Thẩm phủ làm một nô tài?!"

Trấn Bắc Vương nhướng mày một cái, mí mắt đẹp đẽ tự thành một cổ anh khí.

Không dám, Thẩm Ngọc nắm chặt y phục Trấn Bắc Vương, người này quá không nói lý lẽ, lời hắn nói ra làm cho người ta không thể không vâng lời, lại cứ bá đạo ngọt ngào như thế, lòng Thẩm Ngọc cũng mềm lại hóa thành bùn nhão, tất cả đều là cảm động không thôi.

"Nghĩ rằng ngươi cũng không dám, vậy ngươi nói xem, náo loạn thành ra như vậy, ngươi nên làm sao hướng ta xin lỗi đây, phải thật tốt bồi thường Bổn vương?"

Thẩm Ngọc trả lời không được, vàng bạc châu báu, quyền thế địa vị, y cái gì cũng không có, Trấn Bắc Vương cũng không có thiếu thứ gì. Trước kia Thẩm Ngọc còn có thể làm chính mình, từ ngày đến vương phủ, mình càng trở nên cái gì cũng không thể gánh vác, cái gì cũng không được chọn lựa, Trấn Bắc Vương cần y dùng gì báo đáp?

Không kiềm chế được nghĩ đến phương diện kia, y trừ lấy thân thể này hầu hạ lấy lòng hắn, quả thực không thể nào nghĩ ra cái gì khác bồi thường hắn nữa.

Cái ý nghĩ này vừa nảy ra khiến cho Thẩm Ngọc lúng túng đến đỏ bừng cả mặt, mình khi nào lại mong chờ chuyện như vậy? Da mặt cũng quá dày rồi.

"Đúng như ngươi suy nghĩ! Không có gì tốt hơn nữa, liền là việc này!"

Trấn Bắc Vương nhìn gương mặt đang đỏ bừng lên của Thẩm Ngọc cũng biết được y đang suy nghĩ đến chuyện gì, đúng lúc hắn cũng đang mong muốn.

Trở về dưỡng tốt thân thể ngươi rồi mới lại thu thập ngươi sau.

Quản gia sai người mang một đống bừa bộn dọn dẹp sạch sẽ, sau đó lại vâng vâng dạ dạ lên tiếng: "Vương gia, tiếp theo nên..."

"Lễ sắc phong những thứ phải làm còn lại đều miễn đi, đi từ đường đem tên Ẩn phi ghi vào gia phả!"

"Hả?"

Quản gia thật không có ngờ tới, Thẩm Ngọc là...một người nam nhân đó, Trấn Bắc Vương vẫn còn có thể phong y làm Trắc phi, ghi tên vào gia phả? Suy cho cùng cũng chỉ là một luyến đồng... địa vị có chút lúng túng, Vương gia cũng không phải là kẻ mê muội sắc đẹp, xem ra Ẩn phi này quả thực có chút bản lãnh, khiến cho Trấn Bắc Vương mê mệt đến chết đi sống lại.

"Trước nay chưa từng có, vậy thì bắt đầu từ Bổn vương! Sau này sách sử có ghi lại, chỉ có thể là một đoạn giai thoại! Ngươi cảm thấy Bổn vương sẽ để ý đến những kẻ phàm phu tục tử kia bình phẩm về Bổn vương thế nào sao?"

Trấn Bắc Vương sớm đã tiếng xấu vang xa, hắn chưa từng để ý qua.

Quản gia đầu đầy mồ hôi nói: "Phải phải....chỉ là liệt tổ liệt tông bài vị còn ở..."

"Đừng nói là một cái bài vị người chết, dù cho tổ tiên tộc lão còn sống, mọi chuyện cũng đều do Bổn vương định đoạt! Bớt nói lời vô dụng, mau sửa đổi gia phả!"

"Lão nô tuân lệnh..."

Trấn Bắc Vương lúc này mới nở ra một nụ cười thỏa mãn, chỉ tên Thẩm Ngọc vừa được ghi trên gia phả cho y nhìn.

"Ngọc Nhi, ngươi nhìn xem một chút, sau này ngươi chính là Ẩn phi của Quân Huyền Kiêu ta, sinh cùng khâm chết cùng huyệt, chúng ta là một đôi phu phụ danh chính ngôn thuận, ngươi nói xem có vui hay không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường