Á Nô

Lượt đọc: 5808 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 71
điên cuồng..

❊ ❊ ❊

"Ngọc Nhi...Ngọc Nhi..."

"Ngươi không phải thích nam nhân sao? Bổn vương đáp ứng ngươi, như vậy đã đủ chưa?"

"Ngươi đời này chỉ được nhớ một nam nhân duy nhất chính là Bổn vương!"

"Bổn vương chỉ cần nghĩ đến ngày đó ngươi cùng Diệp Đế ở chung một đêm, liền hận không thể giết chết ngươi!"

Tình ái nồng đượm, qua loa gọi tên Thẩm Ngọc, một bên lại ra sức làm nhục y, động tác nhanh đến nỗi tựa như muốn nuốt chửng thân thể Thẩm Ngọc.

"Ngươi thích hoàng đế sao? Bổn vương cũng có thể làm!"

Thẩm Ngọc căn bản không nghe được hắn đang nói gì, y bị giày vò đến sức cùng lực kiệt, thuận theo Trấn Bắc Vương chạy nước rút gầm nhẹ một cái, lần hoan ái này cuối cùng cũng kết thúc.

Thẩm Ngọc thậm chí còn không biết Trấn Bắc Vương đã rời đi từ lúc nào, y nặng nề tiến vào giấc ngủ.

Khi Thẩm Ngọc từ trong ác mộng giật mình tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, trong thư phòng chỉ còn lại một mình y, yên tĩnh đến nỗi dường như sự điên cuồng ngày hôm qua chỉ là một cơn ảo giác. Thẩm Ngọc cố gắng kéo thân thể mệt mỏi giống như không thuộc về mình, trở về Thiều Hoa Viện.

Tống Thanh lấy nước muối tới để y súc miệng, thấy Thẩm Ngọc dáng vẻ lảo đảo giống như muốn ngã, liền biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

"Rửa mặt cùng chải đầu một chút đi." Tống Thanh nhàn nhạt nói: "Y phục người đã bị bẩn, ta giúp người đem đi giặt sạch."

Tống Thanh nhìn y phục loang lổ vết bạch trọc, là dấu vết hoan ái còn sót lại, còn có một vài vết máu khiến người ta thấy mà giật mình.

Thẩm Ngọc mệt mỏi khoát khoát tay, tỏ ý không cần, y hiện tại không còn sức quan tâm y phục bẩn hay không bẩn nữa, toàn thân đau nhức, mỗi một động tác đều hết sức khó khăn.

"Vương gia nghe người giải thích chứ?"

Có lẽ không muốn nhìn thấy một người bạch ngọc không chút tì vết, lại bị hành hạ thành cái dáng vẻ thê thảm này, Tống Thanh sinh lòng thương tiếc.

Thẩm Ngọc khẽ nâng lên mí mắt, nhìn Tống Thanh một cái.

Không có, Trấn Bắc Vương thậm chí còn không để cho y viết chữ, lấy đâu ra cơ hội để giải thích đây?

Thế nhưng Thẩm Ngọc đã đạt được mục đích, Trấn Bắc Vương sủng hạnh y, chứng minh hắn vẫn còn yêu thích thân thể mình, chỉ cần có thể ở bên cạnh bầu bạn hắn, mình là Trắc phi địa vị tôn quý, hay là là một nam nô vô danh, Thẩm Ngọc đã không còn quan tâm nữa.

Đến cả tôn nghiêm, danh dự còn sót lại của một nô lệ, Thẩm Ngọc cũng đã hoàn toàn dâng tặng cho Trấn Bắc Vương.

"Vậy người tự biến bản thân mình thành cái bộ dạng này, có ý nghĩa gì?"

Tống Thanh đột nhiên có chút kích động, giọng điệu cũng trở nên cứng rắn hơn.

Thẩm Ngọc sững sờ, sau đó lại hướng Tống Thanh mỉm cười: "Không có sao, ta rất tốt."

Tống Thanh nhìn biểu tình gương mặt y, trong đầu hiện lên mấy chữ, lấy khổ làm vui.

Y giống như bị ma xui quỷ khiến, vô thức cho rằng Trấn Bắc Vương là ý nghĩa tồn tại của y.

"Người nên nghỉ ngơi trước đi, ta đi mời Biển thái y tới."

Tống Thanh không muốn nói thêm nữa, lui ra ngoài.

Đêm giao thừa, Trấn Bắc Vương ngủ lại thư phòng, người thất vọng nhất có lẽ là Vương phi, nàng cho rằng ngày lễ tết, Trấn Bắc Vương tốt xấu gì cũng sẽ đi Lê Thanh Viện bầu bạn nàng, Vương phi còn đặc biệt chuẩn bị một bàn tiệc rượu, cuối cùng vẫn là không đợi được Trấn Bắc Vương đến.

Lại tiếp tục sai người đi nghe ngóng, hóa ra Thẩm Ngọc tới thư phòng, cùng Trấn Bắc Vương điên loan đảo phượng một đêm, Vương phi tức giận bừng bừng, đập vỡ cả lọ cẩm thạch có giá trị liên thành.

"Đồ tiện nhân lẳng lơ không biết xấu hổ! Đê tiện...hèn hạ! Bổn vương phi đã cố gắng không đụng tới y, y lại thế nào, lại dám tâm tâm niệm niệm tranh giành sủng ái cùng với ta! Y không phải ốm đau bệnh tật sao? Thế nào lúc thừa hoan Vương gia không thao chết y đi?! Giả bộ bệnh lừa gạt sự thương tiếc của Vương gia, hồ ly tinh! Không được, Thược Dược ngươi mau đi mời người kia đến vương phủ cho ta!"

Thược Dược do dự nói, "Nhưng mà hoàng thượng đã căn dặn công chúa điện hạ, ngàn vạn lần không thể nóng vội được."

"Ta không chờ nổi nữa, cứ tiếp tục như vậy, vương phủ này sớm sẽ do tiện nhân kia làm chủ!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường