Á Nô

Lượt đọc: 5651 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 85
triệu kiến..

❊ ❊ ❊

Gần một tháng qua, vương phủ như là thiếu mất đi một Ẩn phi, nhiều hơn một người ách nô không có danh tiếng gì, thức khuya dậy sớm, nhận về mình một nửa công việc dơ bẩn mệt nhọc của vương phủ, chỉ thấy vóc người y gầy như cây trúc, đụng vào là ngã, thế nhưng lại giống như có sức lực dùng mãi không hết.

Ngày hôm đó, Thẩm Ngọc đem xiêm y đưa tới Lê Thanh Viện gấp xong, bắt đầu thu dọn bọc y phục của mình..

"Ầy, đoán không sai ngươi ở chỗ này mà."

Hồng Liên xoay người tiến vào phòng chứa củi, đi theo phía sau là một nam nhân, Thẩm Ngọc nhận ra hắn, là người trông coi ôn tuyền ở trang tử, hình như gọi Tôn Lão Lục.

"Ẩn phi."

Tôn Lão Lục cúi đầu hành lễ, khuôn mặt chữ điền lộ ra vẻ trung hậu thành thật.

Thẩm Ngọc không quen mà nghiêng nghiêng đầu, cái danh xưng Ẩn phi này, sau này có thể không còn được nghe nữa.

"Vương gia sai nô tài tới đón người đi trang tử, hắn ở nơi đó chờ người."

Chờ ta?

Thẩm Ngọc nhớ tới trang tử nơi u cốc kia, sương mù mờ ảo, ở đó Thẩm Ngọc lần đầu đối với Trấn Bắc vương thẳng thắn đáp lại, đem thể xác và tinh thần mình giao phó cho Trấn Bắc Vương, bọn họ ở trong nước động tình dã hợp.... Cảnh tượng này rõ ràng bất quá cũng chỉ qua được mấy tháng, Thẩm Ngọc lại cảm thấy tựa như đã qua được mười năm.

Trấn Bắc Vương đột nhiên muốn ở ôn tuyền gặp y, có phải là lại muốn cùng y vui vẻ?

Vừa vặn, Thẩm Ngọc cũng muốn cầu kiến Trấn Bắc Vương.

"Ngươi dẫn đường đi."

Thẩm Ngọc dùng tay ra hiệu, lại phát hiện Tôn Lão Lục không có nhìn mình, Tống Thanh không ở đây, không thể làm gì khác hơn là xin sự giúp đỡ của Hồng Liên.

...

Hồng Liên đang ngắm nghía thưởng thức bộ móng tay hoa nước của mình, không kiên nhẫn phất tay một cái nói: "Y nói được, đi mau đi mau."

"Vâng."

Tôn Lão Lục khom người, ở phía trước dẫn đường.

Thẩm Ngọc nắm lấy bọc y phục, ôm ở trước ngực, cùng Tôn Lão Lục từ phía cửa sau ra vương phủ, y khó hiểu tại sao phải đi cửa sau, là đường tắt? Hay là do Trấn Bắc Vương đặc biệt phân phó, không cho y gặp người ngoài?

Tôn Lão Lục đã chuẩn bị xe ngựa ở cửa sau vương phủ, cung kính mời Thẩm Ngọc lên xe, vung roi giục ngựa, đi rất vội vàng.

Thẩm Ngọc chỉ ra khỏi vương phủ một lần, cũng là ngồi trên xe ngựa của Trấn Bắc Vương, lại là đêm khuya, y không có cách nào phát hiện ra, con đường này không phải đi về phía trang tử.

...

Hồng Liên lưu lại phòng chứa củi một lúc, lục soát khắp nơi, không tìm được đồ vật mình muốn tìm, thất vọng rời khỏi phòng chứa củi.

Bất chợt nảy sinh một ý nghĩ, Hồng Liên đi vào phòng chính Thiều Hoa Viện, trong phòng đã bị lấy sạch, chỉ có phòng ngủ của Thẩm Ngọc, Hồng Liên chưa từng đi, hắn đi chỗ này một chút chỗ kia một chút thăm dò, cũng không thấy nhiều vật đáng tiền.

"Vương gia sủng Thẩm Ngọc cũng được một thời gian, ngay cả vật đáng tiền cũng không thấy nhiều? Ngân phiếu đồ trang sức đâu?"

Hồng Liên ánh mắt dừng lại ở cái rương đựng y phục của Thẩm Ngọc.

"Chính là nơi này...."

Đúng như dự đoán, những vật quý giá của Thẩm Ngọc, đều cất ở trong rương y phục, Thẩm Ngọc vậy mà không cầm theo, Hồng Liên nhìn thấy ánh mắt sáng lên.

"Trên đời này, lại thật sự có người không ham tiền, đúng là một kẻ ngu, hời cho ta ha ha..."

Hồng Liên nắm lên một nắm lớn chuỗi ngọc trai, trâm vàng ngọc đủ các loại, đem toàn bộ nhét vào trong y phục trước ngực mình, một bên sợ hết hồn hết vía lo lắng bị Trấn Bắc Vương phát hiện, dĩ nhiên, Thẩm Ngọc một tiểu người câm cũng không thể cáo trạng.

"Nhiều như vậy..... Đủ ta mở ba cái Tần Hoài Lâu rồi!"

Thời điểm Hồng Liên đang trong mộng đẹp tưởng tượng mình làm tú bà, dẫn dắt một đám kỹ nữ tiểu quan tiếp khách, tiêu tiền như nước, hắn nhìn thấy phía dưới rương y phục có chôn một vật gì đó.

Giống như một cái tượng ngọc, Hồng Liên ánh mắt sắc bén, liếc mắt nhìn một cái liền nhìn ra ngọc này là một khối ngọc hòa điền* hiếm thấy khó tìm, khắc hình Quan Thế Âm, Phật tổ cũng không phải, mà là..... một người mỹ nhân.

*Ngọc Hòa Điền: hay còn gọi là Ngọc Bích Tân Cương, màu ngọc gồm có trắng, xanh lục, đen, vàng, đa số là đơn sắc, có bộ phận ít là tạp sắc, chất ngọc trong đục, độ cứng 5,5 -6,5, trong đó ngọc Hòa Điền trắng nổi tiếng nhất.

Dung mạo này, cái mắt cái miệng, rõ ràng chính là Thẩm Ngọc!

Hồng Liên há to miệng, vật này hắn cũng không dám lấy, cầm e sợ rằng trên đời này không ai dám mua, làm không tốt đầu cũng khó mà giữ được.

Hồng Liên hâm mộ đến nỗi nước miếng như sắp chảy xuống, mặt cũng chậm rãi đỏ ửng cả lên.

Ngày hôm đó Trấn Bắc Vương ban thưởng cho Hồng Liên một chiếc nhẫn ngọc, hắn mang tới trước mặt Thẩm Ngọc rêu rao khoe khoang, thế nhưng hắn căn bản không biết, Thẩm Ngọc lại có một khối ngọc hòa điền lớn đến như vậy!

Cùng với ngọc này so sánh, nhẫn ngọc kia của hắn quả thực chính là ăn mày đùa thiết hoàn! Thiệt thòi hắn vẫn còn ở trước mặt Thẩm Ngọc dương dương đắc ý.

"Khá lắm Tống Thanh.... tiểu người câm không nói được thì cũng kệ đi, hóa ra ngươi cũng không phải người tốt gì, nhìn ta diễn một trò hề lớn như vậy! Các ngươi chủ tớ sau lưng cũng sắp vui vẻ đến chết đi?"

Hồng Liên càng nghĩ càng nổi giận.

"Ngươi đang làm gì?!"

Ở phía sau lưng một thanh âm đột ngột vang lên, bị dọa sợ Hồng Liên từ rương y phục lăn xuống, thiếu chút nữa sẩy tay làm rơi tượng ngọc xuống đất.

Tống Thanh nhìn ngực hắn thăm dò thấy cất giấu đầy đồ liền biết hắn đang làm gì, một đoạn dây chuyền ngọc trai còn lộ ra bên ngoài, trong lòng xem thường, quả nhiên người này trong mắt chỉ có tiền.

"Ngươi quản ta?" Hồng Liên vẫn còn đang tức hắn hại mình mất mặt.

"Hừ, trông coi vương phủ tất nhiên đều do ta quản, ngươi có phải hay không rất muốn thử qua một chút mùi vị bị giam vào thủy lao vương phủ?"

Dưới sự uy hiếp của Tống Thanh, Hồng Liên lưu luyến không rời đem đồ vật từ trong y phục ra trả về chỗ cũ, định bụng ngày sau lại tới.

"Ẩn phi đâu?" Tống Thanh hỏi.

"Ta nào có biết? Một đôi mắt của ngươi không phải toàn bộ đều đặt ở trên người y sao? Làm sao? Tiểu tình nhân vứt bỏ?" Hồng Liên khinh khỉnh nhìn bằng nửa con mắt.

"Ngươi có nói hay không?"

Nhược điểm của Hồng Liên bị Tống Thanh nắm trong tay, khều khều móng tay nói: "Trang tử có một người gọi Tôn Lão Lục, đem y mang đi, nói Vương gia muốn gặp y, đoán chừng là nhớ tới y, sau đó cũng không có phần của ngươi! Đừng có mà si tâm vọng tưởng nữa!"

"Tôn Lão Lục..."

Tống Thanh đọc thầm cái tên này, người trong vương phủ hắn đều biết, hắn chợt nhớ ra, Tôn Lão Lục trước kia là người hầu Lê Thanh Viện, sau đó hình như làm sai chuyện gì đó, bị Vương phi đuổi tới trang tử.

Tống Thanh bỗng nhiên sắc mặt chợt biến, nắm lấy y phục Hồng Liên.

"Là ngươi dẫn hắn tới?!"

"Tống đại gia, coi như ngươi muốn làm ân khách của ta, cũng không cần phải vội vàng như thế..."

Hồng Liên đối mặt với ánh mắt giống như muốn giết người của Tống Thanh, rụt cổ lại rùng mình một cái, lời trêu chọc cũng không dám nói ra khỏi miệng nữa.

"Ta chỉ là... trên đường đến phòng chứa củi đụng phải hắn..."

Tống Thanh bỏ qua Hồng Liên, lo lắng lao ra khỏi Thiều Hoa Viện, Vương gia làm sao muộn như vậy còn ở trang tử triệu kiến Thẩm Ngọc?

...

*Ngọc Hòa Điền

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường