Á Nô

Lượt đọc: 5787 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 38
lột y phục nàng xuống cho ta!..

❊ ❊ ❊

"Không vui?"

Thẩm Ngọc vốn dĩ không thể nói chuyện, cộng thêm không thích quan tâm đến Biển Thập Tứ, kệ hắn tự mình lải nhải ồn ào một mình.

Giờ lành đã đến, Thẩm Ngọc được tỳ nữ hướng dẫn tiến hành lễ nghi rườm rà, bởi vì Trấn Bắc Vương cự tuyệt mời khách đến dự lễ, cho nên không gian trang trọng lại yên tĩnh, nói là yên lặng vậy thôi, thật ra thì quản gia người hầu cùng nha hoàn trong phủ Trấn Bắc Vương cũng trên dưới hai ba chục người.

Thẩm Ngọc cảm thấy mình giống như một phạm nhân đang bị áp giải lên pháp trường vậy.

Trấn Bắc Vương hôm nay cởi ra y phục khôi giáp, mặc lên người trường bào màu đen thêu rồng, nhìn giảm chút đi sự uy nghiêm thường có của một tướng quân, tăng thêm phần cao quý của vương công quý tộc.

Khi Trấn Bắc Vương nhìn thấy Thẩm Ngọc trên người y phục rực rỡ, vẫn là không kiềm chế được lộ ra vẻ xúc động, trước kia chỉ nhìn thấy y dáng vẻ quyến rũ đầy xinh đẹp, không nghĩ tới ngay cả khi mặc lên người cát phục nặng nề, lại có dáng vẻ khác ung dung hoa mỹ, không chút nào cảm thấy lão khí hoành thu*.

*Lão khí hoành thu: cách nói chuyện, khí chất giống như người già.

Chỉ là Thẩm Ngọc không có nhìn hắn, Trấn Bắc Vương liền một trận nóng nảy, cắt ngang lời quản gia đang tuyên đọc chiếu thư sắc phong.

"Vào gia phả!"

"Vương gia chậm đã!"

Nghe được thanh âm Vương phi vang lên, lòng Thẩm Ngọc liền khựng lại một chút, y biết là mình chạy không thoát khỏi kiếp nạn này.

Vương phi từ ba bước đi chuyển thành hai, bước đến gần, khinh thường nhìn Thẩm Ngọc, nàng vốn là muốn lợi dụng chỗ yếu của Thẩm Ngọc, uy hiếp y rời khỏi vương phủ, có điều Trấn Bắc Vương lại không đáp ứng, khăng khăng cố chấp phong y làm Trắc phi, Vương phi nào có thể cho hắn thực hiện được mong muốn của mình?

Nàng buồn bực cả một ngày không tìm đến Thẩm Ngọc ồn ào gây chuyện, chính là để chờ đến thời khắc này, tự mình ở trước mắt nhiều người vạch trần Thẩm Ngọc.

"Luyến tiếc? Không nỡ rời bỏ Vương gia đúng không? Đồ hèn hạ!"

Thẩm Ngọc không cảm thấy Vương phi đang làm nhục y, bởi vì những gì nàng nói đều là sự thật. Trấn Bắc Vương hai mắt như vực sâu, khác lạ không có lên tiếng bênh vực che chở Thẩm Ngọc, khiến cho Thẩm Ngọc ngược lại thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cũng sẽ không phải hổ thẹn với hắn.

"Vương gia, ta không phải đến làm loạn, tiểu tiện nhân này lừa ta cùng người! Ta hôm nay tới chính là để vạch trần bộ mặt thật của người này."

Trấn Bắc Vương đứng ở dưới mái hiên từ đường, xa xa nhìn Thẩm Ngọc đang ở trong tuyết, lại giống như không có nhìn y, dáng vẻ lãnh đạm thờ ơ.

Vương phi dẫn theo mấy nha hoàn bà tử*, vây quanh lấy Thẩm Ngọc.

*bà tử: người đầy tớ đã già

"Ta sớm đã cảnh cáo ngươi, tốt nhất là nên ngoan ngoãn cút khỏi vương phủ cho ta, nếu là ngươi không làm được, vậy thì để Vương phi ta đến giúp ngươi một tay!"

Vương phi khí thế bức người, Thẩm Ngọc lui về phía sau mấy bước, bên cạnh y không có một người bảo vệ, tứ cố vô thân.

"Đem y phục của nàng lột xuống cho ta! Ta ngược lại muốn nhìn xem một chút, hồ ly tinh câu dẫn Vương gia này rốt cuộc là nam nhân hay là nữ nhân, là người hay là yêu!"

Thẩm Ngọc hoảng sợ muốn trốn tránh, lại bị sức mạnh lớn của mấy nha hoàn bà tử giữ chặt tay túm lấy y phục, y há to mồm kêu cứu, nhưng y chỉ là một người câm có há to mồm kêu cứu đến thế nào đi nữa cũng không thể phát ra ngoài bất cứ thanh âm nào.

Thẩm Ngọc theo bản năng ánh mắt nhìn về phía Trấn Bắc Vương, hóa ra mình không có hắn bảo vệ, chỉ có thể mặc cho người khi dễ, không có hắn, mình không là cái gì cả.

Khổ sở lôi lôi kéo kéo một lát, cát phục Thẩm Ngọc bị thẳng tay xé xuống, những nha hoàn bà tử này ở vương phủ đều làm công việc nặng nhọc, sức lực rất lớn, Thẩm Ngọc căn bản không phải đối thủ của họ, hơn nữa lại có nhiều người đè y xuống như vậy, y ngay cả động đậy cũng không thể.

Y muốn chạy trốn, trốn khỏi cái nơi giống như địa ngục trần gian này, cố gắng dùng sức, một bước dẫm ở trên nền tuyết chợt bị trơn trượt té ngã xuống, hai tay chạm đất, chống phải mảnh băng, bị cắt thành một vết rách dài, máu chảy ra nhuộm đỏ cả một mảng tuyết trắng, điểm thêm phần thê lương kiều diễm.

"Ha ha, không dám sao? Không phải ngươi dựa vào thân thể lẳng lơ này đến câu dẫn Vương gia sao? Tiếp tục xé xuống cho ta!"

Thẩm Ngọc ngã nhào xuống vừa vặn tạo thời cơ cho những nha hoàn bà tử đó, khoảng chừng mười cái tay vồ tới xé rách y phục của y, kim sai ngọc điền vương vãi tứ tung, rất nhanh, Thẩm Ngọc trên người đã thất linh bát lạc*...

*Thất linh bát lạc: chỗ này chỗ kia, nằm rải rác.

♣ ♣ ♣

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường