Á Nô

Lượt đọc: 5752 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 11
ban thưởng..

❊ ❊ ❊

Da thịt Thẩm Ngọc trầy xước, Trấn Bắc Vương dùng ngón tay trỏ vuốt một giọt máu trên người y, đầu lưỡi đỏ thắm liếm sạch máu mỹ nhân.

"Ha..."

Trấn Bắc Vương phát ra âm thanh hưởng thụ.

Bản tính khát máu, lúc này lại nếm được mùi vị tanh ngọt ngai ngái, hai mắt hơi đỏ thẫm, biến thành một con sư tử nổi điên.

Thẩm Ngọc bị treo ở trên cao, tư thế này càng dễ dàng hơn cho Trấn Bắc Vương mạnh mẽ xâm nhập.

...

Lần này, Trấn Bắc Vương chỉ chơi đùa một canh giờ, nhưng so với trước kia càng muốn điên cuồng hơn, mang theo tức giận tùy ý xâm phạm, làm Thẩm Ngọc thương tích khắp người.

Phát tiết xong, Trấn Bắc Vương mặc y phục vào, cũng không quay đầu nhìn lại liền đi, không ngủ qua đêm ở viện tử của Thẩm Ngọc.

"Lách tách..."

Vết thương nơi tư mật của Thẩm Ngọc chảy ra máu, thẳng theo bắp đùi trượt xuống, nhỏ giọt xuống đất, tóe ra một đóa kiều diễm giống như lửa hoa.

Thẩm Ngọc giật giật thân thể, giờ có giãy giụa cũng phí công, huống chi hiện tại y không còn một chút sức lực nào nữa.

Lúc thấy Tống Thanh bước vào, Thẩm Ngọc vốn không thích để người ngoài nhìn thấy thân thể mình, muốn che giấu nhưng lại không động đậy được.

"Đừng động, ta thả người xuống."

Tống Thanh mặt không biểu tình như cũ, hắn giống như một người máy chỉ nhất nhất vâng theo mệnh lệnh của Trấn Bắc Vương.

Vải lụa trói tay Thẩm Ngọc được Tống Thanh cởi xuống, y rơi vào lồng ngực của Tống Thanh, Tống Thanh lại nhẹ nhàng bế y đặt lên trên giường.

"Ta giúp người bôi thuốc."

Tống Thanh vừa nói vừa bưng đến một chậu nước, dùng khăn ướt từ từ lau chùi vết thương trên người y, mỗi lần chạm một cái, hắn cũng có thể cảm nhận được thân thể Thẩm Ngọc hơi run rẩy.

Lúc bôi thuốc đến nơi tư mật, Thẩm Ngọc khó khăn bắt lại cổ tay hắn, ngăn cản không cho hắn tiếp tục.

"Yên tâm, Vương gia nếu đã phân phó ta chăm sóc cuộc sống thường ngày của người, cũng sẽ không trách tội ta chạm vào người."

Thẩm Ngọc bất động, vẫn gắt gao giữ lấy cổ tay Tống Thanh.

Y không biết mình quật cường thế để làm gì, rõ ràng khắp người đều là vết nhơ, trở thành tính nô mặc người hành hạ, có lẽ y không muốn lại có một người nữa chạm vào mình.

Y quá dơ bẩn.

"Được rồi, người tự bôi đi."

Tống Thanh cũng không kiên trì nữa, đi qua một bên quay đầu nhìn qua chỗ khác, để lại cho Thẩm Ngọc một ít không gian.

"Người có phải đã đoán ra rồi không, mấy nữ nhân trước kia của Vương gia, đã chết như thế nào?"

Tống Thanh đưa lưng về phía y, vẫn nói chuyện.

Thẩm Ngọc theo thói quen gật đầu, mặc dù Tống Thanh cũng không có nhìn y.

"Thế nhưng người đã đoán lầm rồi, các nàng không phải bị Vương gia hành hạ chết, Vương gia đối với các nàng...không ác một phần mười so như đối với người."

Tại sao lại vậy chứ?

Thẩm Ngọc nằm ở trên giường suy đoán.

Lẽ nào Trấn Bắc Vương đã phát hiện ra thân phận thực sự của y? Y lừa gạt hắn? Cho nên hắn không vạch trần thẳng ra, nhưng lại nghĩ ra đủ cách để làm nhục y cho đến chết.

"Nói rõ ra là Vương gia rất thích người, bản tính Vương gia có tính chiếm hữu cực mạnh." Tống Thanh nói.

Thích y? Thẩm Ngọc khó có thể tiếp thu được.

Nếu hắn thích y thì làm sao có thể nhẫn tâm khiến y khắp người toàn là vết thương như vậy? Tống Thanh không phải là đang an ủi y chứ.

Ma ma đã từng nói qua, có nam nhân vì đặc biệt yêu thích, cho nên mới thô bạo chiếm đoạt. Thế nhưng Trấn Bắc Vương, chỉ có thể dùng từ tàn bạo để hình dung.

"Được rồi, đoán chừng người cũng nghe không hiểu."

"Người tự bôi thuốc được không?" Tống Thanh tự giễu: " Xin lỗi, quên mất là người không nói chuyện được."

Tống Thanh dâng lên một bộ y phục, có màu xanh nhạt, không quá sặc sỡ, Thẩm Ngọc thích, đâu có nam nhân nào lại thích mặc trên mình y phục sặc sỡ đủ loại màu sắc của nữ nhân? Thẩm Ngọc chẳng qua là vạn bất đắc dĩ mà thôi.

"Người nhìn, đây là gấm hoa do Hoàng Thượng ban thưởng, rất trân quý, hàng năm chỉ có không tới hai cuộn, trước đó vài ngày Vương gia phân phó đi xuống, toàn bộ đều để may làm y phục cho người."

Lòng Thẩm Ngọc hơi kích động, y cười khổ, Trấn Bắc Vương là ngọn nguồn của bao thống khổ, mà giờ y còn có tâm tư cảm kích hắn.

Thẩm Ngọc biết, Trấn Bắc Vương muốn y xinh đẹp rạng rỡ, lại thích tự mình hủy hoại y, làm đầy tớ dưới thân của hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường