Á Nô

Lượt đọc: 5683 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 86
chạy trốn, bắt gian..

❊ ❊ ❊

Vương phi ở trong vương phủ sống trong nhung lụa đã quen, dựa theo tính tình thường ngày của nàng, những ngày này tiết lạnh mùa xuân vẫn còn, hận không thể cả ngày kề sát ở lò lửa bên cạnh, ngày hôm nay lại bất chợt nảy sinh ý muốn đi du xuân, thuyết phục Trấn Bắc Vương đi Tây Sơn ngắm hoa.

Ngày thường cũng không lễ Phật, Vương phi lại trong chùa miếu Tây Sơn lần đầu ăn cơm chay, sau đó lại nghe niệm kinh, kéo dài tới tận đêm khuya mới cùng Trấn Bắc Vương trở về vương phủ.

Vương phi thỉnh thoảng lại vén rèm xe nhìn ra phía ngoài, như là đang đợi cái gì đó, cách thành hào một dặm, rốt cục nàng cũng chờ được thứ mà mình muốn thấy.

"Ồ? Vương gia, nơi đó cũng có một chiếc xe ngựa, chạy rất nhanh, muộn như vậy sao vẫn còn đi về phía Tây Sơn? Bọn họ cũng đi lễ Phật sao?"

Vương phi chỉ ra bên ngoài thuận miệng nói, Trấn Bắc Vương thị lực nhanh nhạy, thấy được kí hiệu Trấn Bắc Vương phủ trên xe ngựa.

"Là xe ngựa của vương phủ."

"Vương phủ? Vương gia có an bài người nào đi Tây Sơn sao?"

Trấn Bắc Vương phủ nhận, Vương phi kinh hãi đến biến sắc.

"Mau! Mau cản chiếc xe ngựa này lại!"

Thẩm Ngọc ngồi ở trong xe ngựa, đem mấy tờ giấy đều viết xong, để tránh Trấn Bắc Vương, lại không có kiên nhẫn xem động tác tay của mình.

"Uy....."

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, giấy trong tay Thẩm Ngọc thiếu chút nữa thì rơi xuống.

Một chiếc xe ngựa lớn hơn chắn ngang ở trên đường, Vương phi bước xuống xe ngựa, chậm rãi đi tới.

"Các ngươi là người nào trong vương phủ? Nhìn thấy chủ tử còn không mau xuống ngựa quỳ lạy!"

"Nô tài Tôn Lão Lục, tham kiến Vương phi."

Tôn Lão Lục không biết làm sao, trở nên ấp úng.

"Tôn Lão Lục? Vương gia, ta nhận ra hắn, quả thật là người hầu trong vương phủ, một năm trước bởi vì tay chân không sạch sẽ, là người dung tục phóng đãng, đối với bọn nha hoàn vương phủ táy máy tay chân, bị ta đuổi đi ôn tuyền ở trang tử."

Vương phi hướng về phía trong xe ngựa nói một tiếng, sau đó hồ nghi nói: "Hơn nửa đêm ngươi không ở trong trang tử, thế nào lại chạy đến tận đây?"

"Nô tài...nô tài phải đi Tây Sơn làm việc, Vương gia phân phó."

Tôn Lão Lục lau lau mồ hôi trên trán.

Thẩm Ngọc nghe xong càng cảm thấy nghi ngờ hơn, phía trước không phải ôn tuyền sao? Lẽ nào Tôn Lão Lục đưa y đi đường tắt?

"Bổn vương khi nào thì phân phó ngươi đi Tây Sơn?"

Phía trong xe ngựa một âm thanh uy nghiêm vang lên, Thẩm Ngọc từ kẽ hở rèm xe nhìn thấy Trấn Bắc Vương đi ra.

Hóa ra Vương gia đi Tây Sơn, Tôn Lão Lục vì sao lại gạt mình, nói hắn đang ở trang tử chờ mình?

"Ngươi đừng đi ra."

Thẩm Ngọc nắm chặt tờ giấy, ý định đi ra ngoài, Tôn Lão Lục quay đầu nói nhỏ ngăn y lại, nhưng hành động này, bị Vương phi thấy rõ ràng.

"Tôn Lão Lục! Ngươi còn cất giấu người nào trong xe ngựa!" Vương phi quát lên, "Còn không mau xuống ngựa, luận theo tội làm phản xét xử!"

Thẩm Ngọc vốn không muốn giấu, thành thật đi ra, Trấn Bắc Vương nếu là ở đây, y từ nơi này cáo biệt cũng tốt.

"Ẩn phi?"

Vương phi kinh hãi há to miệng.

"Thẩm Ngọc..."

Trấn Bắc Vương nét mặt nghiêm lại, Thẩm Ngọc sao lại cùng với Tôn Lão Lục ở chung một chỗ? Đêm khuya ngồi xe ngựa là muốn đi đâu? Trong tay y còn cầm một bọc y phục, nhìn dáng vẻ rõ ràng là muốn bỏ trốn.

"Ngọc Nhi, ta đã dặn ngươi đừng xuống xe ngựa!"

Tôn Lão Lục vừa hốt hoảng lại vừa lo âu, muốn đẩy Thẩm Ngọc trở về buồng xe ngựa.

Ngọc Nhi?!

Trấn Bắc Vương nghe được hai chữ này, ánh mắt sa sầm, chân mày nhíu lại. Thẩm Ngọc cũng cảm thấy khó hiểu vô cùng, hai người họ đâu có quen biết gì nhau, sao phải xưng hô như vậy?

"Giỏi lắm! Tôn Lão Lục, ngươi đây là cùng Thẩm Ngọc thừa dịp ta và Vương gia không có ở trong phủ chạy trốn a!"

Vương phi dáng vẻ giống như đoán trước được, mặt đầy vẻ giận dữ.

"Ẩn phi, ta cũng không biết ngươi ở dưới mí mắt Vương gia, từ khi nào thì cùng Tôn Lão Lục tư thông với nhau! Ta còn tưởng ngươi là người biết tuân thủ quy củ, không ngờ ngươi lại là một ngươi không biết giữ chừng mực như vậy, làm ra thứ chuyện vô liêm sỉ!"

Vương phi đậy nắp quan tài mới định luận, trực tiếp kết tội.

Thẩm Ngọc sắc mặt trắng bệch, y không quen biết nhiều người, không rành thế sự, cũng không biết trên đời này lại có nhiều như vậy đấu đá vu oan hãm hại lẫn nhau, y rốt cuộc đã hiểu, Trấn Bắc Vương căn bản không có triệu kiến y, Vương phi vừa vặn chờ ở con đường này.

"Ẩn phi, đừng trách ta không cho ngươi cơ hội, hướng người ngươi tạt nước bẩn, ngươi nếu là cùng Tôn Lão Lục thật không có gian tình, cứ lớn tiếng giải thích rõ, Bổn Vương phi không phải người không nói đạo lý, không ngươi lại nói ta vu tội ngươi."

Thẩm Ngọc lạnh cả người, y phải giải thích như thế nào? Từ lúc nào thì bắt đầu giải thích? Y xác xác thực thực lên xe ngựa của Tôn Lão Lục, hơn nữa lại còn mang theo bọc y phục, bộ dáng giống như muốn đi xa, Tôn Lão Lục không bắt cóc y cũng không có uy hiếp y.

Hơn nữa Trấn Bắc Vương ngay cả y cùng Diệp Đế trong sạch cũng không tin, hiện tại chỗ "Bắt gian", hắn có tin hay không?

"Ta... Không có..."

Thẩm Ngọc chỉ làm một thủ ngữ liền vô lực rũ xuống, y không biết nhiều thủ ngữ bằng tay, ánh mắt Trấn Bắc Vương lạnh lùng vô tình làm cho y khắp cả người phát lạnh, y phảng phất cảm thấy toàn bộ đêm đen đều như dồn nén trên người mình, ép tới y không kịp thở.

"Ngươi không phải sẽ khoa chân múa tay sao? Còn không mau giải thích đi?" Vương phi cười lạnh một tiếng, "Bắt được hai kẻ gian phu dâm phụ! Nha, không đúng, Ẩn phi của chúng ta bất nam bất nữ...ta cũng không biết nên xưng hô với ngươi như thế nào cho nó phải."

"Ngọc Nhi! Ngươi đi mau đi! Ta cản bọn họ lại, ngươi không cần phải để ý đến ta!"

Tôn Lão Lục đột nhiên đoạt lấy bọc y phục trong lòng Thẩm Ngọc, bảo hộ ở trước mặt y, Thẩm Ngọc theo bản năng muốn đem bọc y phục đoạt lại, bên trong có vật rất quan trọng đối với y.

Nhưng mà cảnh tượng Thẩm Ngọc cùng Tôn Lão Lục lôi kéo, rơi vào trong mắt Trấn Bắc Vương, chỉ là một đôi gian phu dâm phụ đang cố gắng chạy trốn, lo lắng sinh ly tử biệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường