Á Nô

Lượt đọc: 5805 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 60
mất mặt xấu hổ..

❊ ❊ ❊

"Cẩu nô tài, mồm miệng ngươi cũng khá lắm!"

Vương phi đã sớm không vừa mắt cái dáng vẻ thờ ơ lãnh đạm không chút tôn kính này của Tống Thanh, vung roi ngựa trong tay lên hung hăng quất xuống.

Suy cho cùng cũng chỉ là một nữ nhân, lực đạo không đủ, Tống Thanh một thân võ nghệ, nhanh tay nhanh mắt bắt được roi ngựa.

"Thuộc hạ là tùy tùng của Vương gia, không phải nô tài của Vương phủ, chỉ nghe lệnh của Vương gia, nhận cũng là nhận bổng lộc trong quân, Vương phi muốn đánh muốn mắng để chút giận, chắc hẳn là đã tìm nhầm người rồi."

Tống Thanh đúng mực nói, buông lỏng roi ngựa.

Vương phi giận đến hoa quả mắt, nhưng không dám đánh lại một lần nữa, Tống Thanh là người trong quân, căn bản không phải nghe theo lệnh của nàng, cũng không cần tùy ý cho nàng đánh chửi, chỉ là thân phận Vương phi cao quý, cho nên mới cố gắng duy trì cung kính đến tận bây giờ.

"Ngươi dám chống đối lại ta sao? " Vương phi hét ầm lên, "Hoàng huynh, huynh nhìn thấy chưa? Đây chính là bản lãnh câu dẫn nam nhân của Thẩm Ngọc, huynh xem, ngay cả một tên nô tài cũng giúp y, không coi ta ra gì, hiện tại cũng may là có hoàng huynh người ở chỗ này, thời điểm không có huynh, hai người chủ tớ này cũng sắp trèo lên đầu ta ngồi!"

Tiêu Hề Diệp đối với phản ứng của Tống Thanh thoáng tỏ ra kinh ngạc, ánh mắt tán thưởng, đây mới chính là một binh sĩ có khí phách, không phải cúi đầu tâng bốc a dua nịnh hót một ai hết. Nhưng lại nghĩ đến, hắn là thuộc hạ của Trấn Bắc Vương, Tiêu Hề Diệp trong lòng tăng thêm một phần bất an cùng ghen tị.

"Hoàng huynh, hoàng huynh...." Vương phi nũng nịu yếu ớt nói, "Huynh phải thay ta làm chủ! Ta không thích tên nô tài trong mắt không coi ai ra gì này! Huynh hạ lệnh chém đầu hắn giúp ta!"

"Đại Nhu! Đừng càn quấy nữa!"

Tiêu Hề Diệp lạnh lùng ngăn lại, sau đó hướng Trấn Bắc Vương nói.

"Huyền Kiêu, Đại Nhu thời điểm ở trong cung, quả thực đã bị trẫm cùng mẫu hậu cưng chiều đến hư, ngươi đừng để ở trong lòng." Tiêu Hề Diệp lại chuyển chủ đề, "Đã là học cưỡi ngựa, nào có thể tránh không đụng chạm nhau? Hơn nữa cũng đều là nam nhân, thân mật một chút cũng không có gì, chẳng nhẽ trẫm vào phòng Thẩm Ngọc để tránh gió, hơ khô cái vớ, thì cũng bị coi là có gian tình sao? Đại Nhu, ngươi không phải muốn biến Huyền Kiêu thành một người bụng dạ hẹp hòi chứ."

Lời này nói ra rõ ràng hợp lý, hơn nữa còn có ý bênh vực Thẩm Ngọc, nhưng khi Thẩm Ngọc nghe xong lại cảm thấy có gì đó không được đúng lắm, giống như là miệng nam mô, bụng bồ dao găm.

"Ta cùng Tống Thanh..."

Thẩm Ngọc ý định ra dấu tay giải thích, nhưng lại chạm phải ánh mắt lạnh lùng như băng của Trấn Bắc Vương, ngữ điệu của Thẩm Ngọc cũng không được chuẩn xác cho lắm, hiện tại lại bị Trấn Bắc Vương làm cho kinh sợ, tâm hoảng ý loạn, tay cũng không nghe theo khống chế của bản thân nữa, vụng về đưa lên.

"Mất mặt xấu hổ."

Trấn Bắc Vương nhẹ nhàng nói ra bốn chữ, nhưng lại giống như cây búa đánh vào trong lòng Thẩm Ngọc.

Mất mặt xấu hổ sao? Là nói y cùng Tống Thanh lôi lôi kéo kéo, làm mất hết thể diện của Vương gia hắn, hay là muốn nói y ngu ngốc ngay cả nói cũng không biết nói, chỉ biết dùng tay ra hiệu, cái dáng vẻ đó mất mặt xấu hổ?

Đúng là trò hề, có người nào khi nói chuyện dáng vẻ lại thô tục nhe nanh múa vuốt giống như y không?

Thẩm Ngọc đột nhiên cả người mất hết sức lực, hai cánh tay y che giấu ở sau lưng, xấu hổ đến nỗi mặt đỏ bừng lên.

Chẳng trách Trấn Bắc Vương để y chờ ở trong xe ngựa, bởi vì y là một người câm, dáng vẻ khi trò chuyện rất mất mặt, nhất là ở trước mặt người ngoài, đó là vũ nhục thân phận "Ẩn phi" này.

Nhưng tại sao hắn lại phong mình làm Trắc phi? Còn nói lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành mình vui vẻ?

Thẩm Ngọc biết, Ẩn phi Ẩn phi, muốn ẩn đi không cho ai thấy, y thế nào lại không nhận ra được, người Trấn Bắc Vương thích chính là y khi ở trong khuê phòng, nếu để lộ ra trước mặt người khác, chỉ khiến hắn "mất mặt xấu hổ" mà thôi.

"Trở lại xe ngựa đi!"

Trấn Bắc Vương để lại giọng ra lệnh lạnh lùng, thúc ngựa rời đi.

Thẩm Ngọc giống như chạy trốn trở lại xe ngựa, nước mắt rơi xuống mặn chát.

"Ta...ta cũng không muốn bị mất mặt xấu hổ, ta chẳng qua cho là, nếu học được cách cưỡi ngựa, là có thể tiến gần ngươi hơn một chút."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường