Á Nô

Lượt đọc: 5653 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 8
yến tiệc..

❊ ❊ ❊

Xuân tiết tới gần, Trấn Bắc Vương mở tiệc mời tất cả quan viên lớn nhỏ ở Bắc Vực, trong phủ ai nấy đều bận rộn, để chuẩn bị cho yến tiệc lần này Vương phi mấy ngày nay cũng không rảnh quan tâm đến Thẩm Ngọc.

Tống Thanh được Trấn Bắc Vương sai đi.

Thẩm Ngọc một mình ở trong Thiều Hoa Viện, cuối cùng thở ra một hơi.

Giống như lúc trước bị mẹ nhốt ở trong sân, mặc dù cô đơn lạnh lẽo nhưng lại an toàn.

Hôm nay là ngày mở yến tiệc, toàn bộ trên dưới Vương phủ đã được trang hoàng lộng lẫy, đèn đuốc sáng rực, khắp nơi đều là tiếng ca hát, tiếng cười nói vui vẻ, thẳng đến đêm khuya, các quan viên vẫn còn ở yến tiệc ăn uống linh đình, hơi rượu đương nồng.

"Vương gia, nghe nói ngài vừa cưới đệ nhất mỹ nhân Đại Tĩnh chúng ta, thiên kim tiểu thư Thẩm phủ, sao không thấy người trong vương phủ?"

Yến tiệc đang vui mừng, tất cả mọi người gan cũng lớn lên, Trấn Bắc Vương cũng sẽ không trách cứ bọn họ.

"Thân thể nàng không tốt, ở trong viện nghỉ ngơi."

"Vương gia chớ lừa gạt chúng ta, là Vương gia không nỡ để nàng lộ mặt đi ra?"

Vương phi nghe xong cười châm biếm, không nỡ để nàng đi ra? Để nàng xuất đầu lộ diện ở nơi này, yến tiệc này sẽ trở thành cái dạng gì?

"Đúng vậy, Vương gia, không ngờ ngài lại nhỏ mọn như vậy, có mỹ nhân trong tay liền giấu nhẹm, chúng ta cũng chỉ nhìn lướt qua mà thôi..."

Trấn Bắc Vương cười cởi mở: "Chỉ là một mỹ nhân mà thôi, Bổn vương có gì mà không nỡ bỏ? Các ngươi nói đúng, vui một mình không bằng mọi người đều vui, Tống Thanh, mời nàng tới đây."

Thời điểm Tống Thanh truyền đến cho Thẩm Ngọc mệnh lệnh này, y kinh ngạc đến há to miệng.

"Thẩm phu nhân nếu người quả thực không muốn đi, có thể cáo bệnh, những người ngoài đó cũng không dám ép Vương gia."

Tống Thanh nhắc nhở.

Hắn sợ rằng Thẩm Ngọc bị Vương gia mang ra làm trò mua vui, để mọi người cùng chiêm ngưỡng, Thẩm Ngọc sẽ thương tâm.

Thẩm Ngọc kinh ngạc như vậy là vì, loại người có thân phận như y, làm sao có khả năng bước lên sân khấu? Chẳng qua là mượn danh tiếng của Thẩm tiểu thư mà thôi, bọn họ nếu thấy mình không giống như lời đồn, xinh đẹp tựa như mỹ nhân, nhất định sẽ thất vọng, Trấn Bắc Vương cũng vì vậy mà thất vọng nhỉ.

Đến khi đó, Trấn Bắc Vương sẽ đối xử với y như thế nào, Thẩm Ngọc thật sự không quan tâm, nhiệm vụ của y là lấy lòng Trấn Bắc Vương, thật ra cùng với kỹ nữ Tần Hoài lâu có gì khác nhau chứ.

Không, y thậm chí còn thấp kém hơn.

Kỹ nữ bọn họ còn có tên, y ngay cả tên cũng là mạo danh.

Thẩm Ngọc được đưa tới tiệc rượu, y mặc trên mình bộ y phục Trấn Bắc Vương ban thưởng, bên ngoài choàng một tấm áo lông chồn, lúc này mới che đậy được phần nào thân thể phát run.

Y giống như là một cái bình hoa, mặc người thưởng thức phẩm định.

Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung hết lên trên người y, bọn họ quên cả gảy đàn ca hát, quên cả uống rượu, chỉ khẽ nhếch miệng, mắt nhìn Thẩm Ngọc đến cả chớp cũng không chớp một cái.

Thẩm Ngọc mất tự nhiên, y lần đầu tiên rơi vào tình huống nhiều người dùng ánh mắt nhìn mình như vậy, ngày y xuất giá còn có khăn hỉ để che.

Thẩm Ngọc khẩn trương, bị nhiều người nhìn như vậy khiến y sợ hãi.

Y không biết phải làm gì, cứ đứng lặng ở đó, sợ sệt không thôi, khi đó người y nghĩ tới đầu tiên lại là Trấn Bắc Vương, ở nơi lòng người hiểm ác này, hắn là người nam nhân duy nhất đem lại một chút cảm giác an toàn cho y.

Thẩm Ngọc nhìn về phía Trấn Bắc Vương, chỉ tiếc là Trấn Bắc Vương cầm ly rượu, ngẩng cao đầu, tựa như cũng không có để ý đến y.

Hồi lâu sau, mới có người phát ra âm thanh tấm tắc thán phục.

"Đẹp! Đẹp! Đẹp không thể tả được."

"Ta cho là trong sách cổ miêu tả những người đẹp đều là giả, đến tận hôm nay mới được mở rộng tầm mắt. Dùng những từ hoa mỹ kia để khen ngợi quả là không quá mà."

"Nữ nhân như vậy chỉ có ở trên thiên giới, nhân gian nào đã từng nghe thấy qua?"

"Vương gia thật là có phúc! Vừa có thể tọa ủng* Bắc Vực, vừa có thể ôm mỹ nhân vào trong lòng! Thật là hào kiệt."

*tọa ủng: nắm giữ, chủ

"Cũng chúc mừng Thẩm tri phủ dưỡng được một nữ nhi tốt!"

...

Thẩm Ngọc cũng không quá tốt như họ nói, may mắn là chưa làm mất thể diện của Vương gia, y biết, những người này khen ngợi y chỉ vì để nịnh nọt Vương gia mà thôi, cũng không phải y có dáng dấp dễ nhìn thế nào.

Thần sắc Vương gia cũng tốt lên nhiều.

"Không biết Thẩm phu nhân có biết đàn hát ca múa không? Để trợ hứng góp vui cho yến tiệc, Vương gia sẽ không trách tội chứ?"

Thẩm Ngọc nhìn về phía Trấn Bắc Vương, y nghe thấy Trấn Bắc Vương nhẹ nhàng hỏi.

"Ngươi biết ca múa đàn hát sao?"

Vẻ mặt Trấn Bắc Vương ôn hòa, Thẩm Ngọc không quen cho lắm, y chỉ từng thấy dáng vẻ điên cuồng phát tiết như chó sói đói bụng của Trấn Bắc Vương.

Thẩm Ngọc gật đầu một cái, mặc dù khi đó rất vội vàng, y vẫn được ma ma chỉ dạy một vũ khúc.

Trấn Bắc Vương bất ngờ, hắn cho là Thẩm Ngọc sẽ không biết, chỉ cần y lắc đầu, Trấn Bắc Vương liền thuận tiện để cho y lui xuống trở về viện.

Những quan viên kia nhìn về phía Thẩm Ngọc tán thưởng không thôi, xen lẫn thèm muốn, nam nhân đều lòng tham không đáy, việc này khiến Trấn Bắc Vương không vui, kia là đồ vật của hắn, không cho phép người khác mơ tưởng đến.

Thẩm Ngọc đi qua một bên cởi tấm áo choàng xuống, sau đó rút bội kiếm của Trấn Bắc Vương ra.

Cũng may đây chỉ là một bội kiếm để làm trang sức, nếu đúng là kiếm thật thì, hai người như Thẩm Ngọc cũng nâng không nổi.

Một vũ khúc, một thanh kiếm, những ca cơ lập tức lĩnh hội, tấu lên một điệu nhạc đệm cho Thẩm Ngọc.

《Lan Lăng Khúc》

Rượu được hâm nóng tỏa ra làn khói trắng lượn lờ, trên nền đất tuyết phủ ba tấc, tựa như một giao trì* băng thanh ngọc khiết, xuất hiện mờ mờ ảo ảo trong đó là một nàng tiên tử đang múa vũ khúc, dáng điệu uyển chuyển mềm mại, dung mạo như tuyết, không, so với tuyết còn muốn thanh ngạo hơn ba phần.

*Giao trì: nơi ở của Tây Vương Mẫu trong truyện thần thoại

Mọi người đều si mê nhìn đến ngây dại.

Ngay cả Trấn Bắc Vương, cũng kinh động không thôi, đồng thời lại toát ra chút lửa giữ, bởi vì ghen tị.

"Y chưa từng nhắc qua với hắn là y biết múa, lại ở nơi này hiến khúc cho những người phàm phu tục tử xem."

Ánh mắt Trấn Bắc Vương giống như là muốn ăn thịt người đến nơi vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường