Á Nô

Lượt đọc: 5652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 96
ác mộng..

❊ ❊ ❊

Mười ngày sau, ở Bắc Thành, Tần Hoài Lâu vừa mới mở cửa đón khách, mười mấy tên hắc y vệ tràn vào, gặp một người giết một người, toàn bộ kỹ nữ, tiểu quan, quy công, tú bà Tần Hoài Lâu đều không buông tha một ai, không đến nửa canh giờ máu chảy thành sông, không một người sống sót, cuối cùng hắc y vệ phóng một cây đuốc, cửa hàng bên cạnh thiếu chút nữa cũng bị đốt rụi.

Huyết tẩy qua đi, vốn là nơi phồn hoa náo nhiệt bậc nhất Bắc Thành nay lại bị thiêu rụi đến không còn một mảnh gỗ viên gạch nào, trên đời cũng không còn nơi gọi là Tần Hoài Lâu nữa.

Tần Hoài Lâu sụp đổ, như là dấu hiệu báo trước thiên hạ đại biến.

Vào giữa tháng tư năm 289 Đại Tĩnh, Diệp Đế hạ chỉ thu hồi hổ phù Trấn Bắc quân trong tay Quân Huyền Kiêu, ca ngợi chiến công, gia phong lưỡng châu, đãi ngộ giống như các hoàng tử của hoàng đế, sau thái tử phong tước Cửu Châu Thân Vương, tước vị cha truyền con nối.

Thế nhân đều biết Trấn Bắc Vương mất đi Trấn Bắc quân, chẳng khác nào chặt đứt đi hai tay của mình, đây là cách Diệp Đế dùng để cắt giảm binh quyền, không đánh mà thắng thủ tiêu quyền thế ngày càng mở rộng của mối đại họa tâm phúc Trấn Bắc Vương.

Trấn Bắc Vương sau này cũng chỉ có thể làm một Vương gia vô cùng tôn quý nhàn hạ.

Song Trấn Bắc Vương sao có thể khoanh tay chịu trói?

Ở yên lặng sau ba ngày, Trấn Bắc Vương tuyên bố, kinh thành gian thần lộng quyền, hoạn quan loạn ngôn gièm pha, Diệp Đế đã bị quyền thần bắt giữ.

Trấn Bắc Vương lập tức dẫn binh xuôi Nam, hướng về phía kinh thành, cứu giúp hoàng đế.

Bách tính Bắc Vực ủng hộ vô cùng, chửi rủa hôn quân, để Trấn Bắc Vương bình định chiến loạn giữa Bắc Vực và Hung Nô, sau lại qua cầu rút ván, vong ân phụ nghĩa.

Nửa còn lại thì đứng về phía thiên tử, rõ ràng thấy Trấn Bắc Vương lòng lang dạ thú, tìm bừa một cái lý do, xuất binh tạo phản.

Diệp Đế tại buổi thượng triều nổi trận lôi đình, hắn ở nhớ đến tình huynh đệ giữ mình và Trấn Bắc Vương, phong hắn làm Cửu Châu Thân Vương, Đại Tĩnh trước nay chưa từng có, mong muốn dùng địa vị cao quý đổi lấy của hắn một tấm binh phù, Trấn Bắc Vương không nói hai lời liền trở mặt, trực tiếp dẫn binh tạo phản.

Diệp Đế hạ thánh chỉ, Trấn Bắc Vương có ý đồ mưu phản, lệnh tướng soái trấn thủ khắp nơi điều binh, cùng đánh Quân Huyền Kiêu, ngăn cản Trấn Bắc quân xuôi Nam.

...

Ngoài kia phong vân biến ảo, Thẩm Ngọc không có cách nào biết được.

Mấy tên hắc y vệ huyết tẩy Tần Hoài Lâu hôm đó, là cao thủ Hắc Vũ Doanh do triều đình bí mật huấn luyện, bọn họ không có thương tổn Thẩm Ngọc, đem y mang về kinh thành.

Thẩm Ngọc ở trong hoàng cung cũng đã được hơn nửa tháng, Diệp Đế đối đãi với y rất tốt, sắp xếp cho y ở Kỳ Lân Các, mỗi ngày đều dành chút thời gian đến cùng y trò chuyện phiếm, giải sầu.

Tiêu Hề Diệp sau khi hạ triều, trực tiếp đi thẳng đến Kỳ Lân Các.

Lúc này, lão thái y cũng vừa xem mạch cho Thẩm Ngọc xong, từ Kỳ Lân Các đi ra.

"Hoàng thượng."

Tiêu Hề Diệp hướng lão thái y ngoắc ngoắc tay, ra hiệu cho lão ra ngoài nói chuyện.

"Thân thể y thế nào rồi?"

Tiêu Hề Diệp có chút gấp gáp hai hàng lông mày khẽ chau lại, ấn đường hình thành một chữ xuyên. (chữ xuyên: 川)

"Chuyện này.... nhắc đến cũng thật kỳ lạ, vi thần đã gặp qua không ít bệnh tật, nhưng lại chưa từng gặp... ai, chỉ có thể dùng thiên sang bách khổng* để hình dung."

*Thiên sang bách khổng: đầy khuyết điểm, rất nghiêm trọng, sự phá hoại nặng nề.

Lão thái y vuốt vuốt râu nói: "Trên người y có rất nhiều vết thương cũ, nhìn sáng sủa, song lục phủ ngũ tạng so với một ông lão giống như vi thần còn muốn kém hơn. Còn trúng kỳ độc, mặc dù độc tính tạm thời chưa phát tác, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể ăn mòn lục phủ ngũ tạng y."

"Huyền Kiêu lại có thể lòng dạ độc ác đến như vậy...." Diệp Đế chau mày đến càng sâu hơn, "Thân thể có thể dưỡng trở về, ngươi cứ dùng thuốc tốt nhất của Thái y viện! Độc này có cách nào loại bỏ không? "

"Ách.... thứ cho lão thần bất lực, tạm thời ngay cả lai lịch của loại độc này cũng chưa tìm ra được." Lão thái y xấu hổ cúi đầu xuống đất, "Hoàng thượng, quan trọng hơn nữa là vị công tử này không chỉ có ngoại thương, trúng độc không thôi, lại thêm tích tụ nhiều tâm tư, lão thần làm nghề y nhiều năm, sợ nhất chính là gặp phải loại bệnh này, nếu như chính y không có lòng cầu sinh, đã là tâm bệnh vô luận có dùng nhiều dược liệu quý giá đến thế nào cũng không trị hết được."

"Được rồi, được rồi." Diệp Đế khoát khoát tay, "Ngươi nói, y rốt cuộc còn sống được bao nhiêu năm nữa?"

"Cái này...." Lão thái y ấp úng nói, "Nếu như loại bỏ được kỳ độc cùng tâm bệnh, ngược lại có thể sống tới hai mươi, ba mươi năm, nếu là không thể, thứ cho lão thần nói thẳng, sợ là hai năm cũng chống đỡ không nổi...."

"Hai năm....." Diệp Đế sợ run song vẫn cố gắng nói, "Chắc vậy là đủ rồi...."

Thời điểm Diệp Đế bước vào, tâm tình phức tạp, thấy Thẩm Ngọc ngồi ở dưới án thư bên cạnh cửa sổ, ánh mắt không biết nhìn đi nơi nào, ánh mặt trời vừa vặn chiếu xuống gương mặt nhỏ của y, khiến cho gương mặt y tỏa ra hào quang sặc sỡ chói mắt, đôi môi mỏng khẽ mím lại, tâm Diệp Đế nhất thời có chút dao động.

Đêm tuyết kia chỉ cần nhìn thoáng qua một cái, đã sớm khắc sâu ở trong lòng Diệp Đế.

"Ngươi đã tỉnh?" Diệp Đế ngồi vào chỗ đối diện với Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc thấy hắn liền muốn đứng dậy hành lễ, lại bị Diệp Đế ngăn lại.

"Mấy cuốn sách này đều xem xong rồi sao?"

Ánh mắt Diệp Đế dừng lại ở mấy cuốn sách đặt trên án thư.

Thẩm Ngọc gật gật đầu, từ khi y biết chữ, mặc dù không thể nói ra được, nhưng lại đọc sách cực nhanh, hơn nữa đã gặp qua một lần là không quên được. Đại khái là lão thiên gia nhìn thấy y ngoài tứ chi đầy đủ ra không còn gì khác, thương hại y nên mới ban ân đi.

"Ngươi đều thuộc lòng?!"

Diệp Đế há to miệng, thầm nghĩ: Không hổ là người Vân Mộng, quả nhiên giống như lời đồn đại thiên tư thông minh. Trong lòng càng thêm mừng rỡ, chứng minh hắn hao tổn hết tâm tư, tìm cách ly gián Thẩm Ngọc và Trấn Bắc Vương, cuối cùng cũng đoạt được Thẩm Ngọc, đoạn thời gian này không có phí công vô ích.

"Ngọc Nhi, ngươi có biết hay không, ngươi thật sự rất lợi hại, Kỳ Lân Các là tàng thư hoàng cung, có rất nhiều sách cổ quý hiếm, nói không chừng ngươi chỉ trong mấy tháng liền xem xong." Tiêu Hề Diệp cao hứng, không nhịn được tán dương, trong ánh mắt tràn đầy tán thưởng không hề che giấu chút nào.

Thẩm Ngọc khẽ nghiêng đầu, tránh né ánh mắt trần trụi của Diệp Đế.

"Ngươi không biết đâu những người đọc sách, muốn hiểu, đọc thuộc lòng một quyển sách, ít nhất cũng phải mất một tháng! Nếu ai cũng có thiên tư giống như ngươi, vậy khắp thiên hạ đều là trạng nguyên rồi!"

Thẩm Ngọc khẽ cười, nào có được khoa trương như vậy, nếu y thật sự thông minh, cũng sẽ không rơi vào kết cục bế tắc, không có cách nào tự mình thoát ra.

Thẩm Ngọc cho là mình sẽ bởi vì những chuyện Diệp Đế làm trước kia mà sinh ra hận hắn, thế nhưng không thể nói là hận, nếu như không có Diệp Đế, Trấn Bắc Vương cũng vẫn sẽ như cũ đối với y chán ghét vứt bỏ, chung quy đây là chuyện không có cách nào cứu vãn.

"Ngọc Nhi, ngươi trách trẫm sao?"

Tiêu Hề Diệp thu lại nụ cười, nghiêm túc hỏi, tuy rằng Thẩm Ngọc chưa bao giờ tỏ ra căm ghét hắn, nhưng là y khiêm nhường bình tĩnh sau lưng, Diệp Đế có thể cảm nhận được sự lạnh nhạt cùng phòng bị của y đối với mình, đã gần một tháng nay, Thẩm Ngọc không dùng động tác tay nói với hắn một câu nào, toàn bộ đều là do hắn hỏi, Thẩm Ngọc chỉ gật đầu hoặc lắc đầu trả lời.

Quả nhiên, Thẩm Ngọc cũng chỉ bình thản lắc đầu một cái.

"Thật sao?" Tiêu Hề Diệp tỏ ra vô cùng hài lòng, "Ngọc Nhi, ngươi có biết không, kể từ lúc gặp ngươi ở vương phủ, trẫm liền không quên được ngươi, cho nên mới trăm phương ngàn kế.... ngươi đừng trách trẫm....."

Mặc Diệp Đế thâm tình chân thành, tâm tư Thẩm Ngọc không biết đã bay đi đến nơi nào.

Từ khi rời khỏi vương phủ, Thẩm Ngọc đêm nào cũng gặp ác mộng khó ngủ, trong mộng lại chỉ có duy nhất một người "Trấn Bắc Vương".

Có lúc Quân Huyền Kiêu ôn nhu như nước, đối với y nói: "Ngọc Nhi, đây là rượu giao bôi của ta và ngươi, uống xong rồi sẽ vĩnh kết đồng tâm, chúng ta cả đời làm phu thê có được không?" Trong nháy mắt, Quân Huyền Kiêu trở nên lạnh lùng vô tình, hoặc là hung thần ác sát, cảm giác ngột ngạt khiến Thẩm Ngọc không thở nổi, cả người nặng nề rơi vào vực sâu, mỗi ngày đều bị dằn vặt đến rạng sáng mới có thể miễn cưỡng ngủ hơn mấy canh giờ.

"Ta có thật nhiều giấc mơ, mỗi giấc mơ đều có ngươi. Không biết ngươi có từng nằm mơ hay không, có hay không trong một giấc mơ có sự xuất hiện của ta."

♣ ♣ ♣

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường