Á Nô

Lượt đọc: 5627 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 21
họa là từ miệng mà ra..

❊ ❊ ❊

Biển Thập Tứ đeo trên lưng cái hộp thuốc bước ra từ viện của Thẩm Ngọc.

"Ngay cả lúc hôn mê cũng là dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành, người lại hết sức nhàm chán, không phải chỉ là bôi thuốc cho thôi sao, đến nỗi bị dọa sợ tựa như thấy quỷ...còn là một người câm, nhân sinh không chút thú vị a..."

Biển Thập Tứ vốn là muốn bôi thuốc cho Thẩm Ngọc, nhưng Thẩm Ngọc khi nghe hắn nói vậy cả người đều run rẩy sắc mặt tái nhợt, Biển Thập Tứ còn tưởng là hắn đã phạm vào tội gì đó lớn lắm cơ, nhìn dáng vẻ, thật giống như Biển Thập Tứ sắp muốn giết y vậy, Biển Thập Tứ hoảng quá bỏ lại thuốc chạy lấy người.

"Biển thái y."

Đột nhiên có người gọi hắn, Biển Thập Tứ xoay người, thế mà lại là Vương phi, nàng cả người xa xỉ rực rỡ, trên đầu trang sức vàng cùng trâm ngọc nặng trĩu, lúc di chuyển còn vang lên tiếng đinh đinh đang đang.

"Cũng không chê nặng."

Biển Thập Tứ nội tâm ngầm phỉ báng, trên mặt lại đắp lên một nụ cười, được rồi phải có quy tắc lễ nghi.

"Tham kiến Đại Nhu công chúa...nha, không đúng Vương phi an."

Biển Thập Tứ nhìn xung quanh, nhìn trái rồi lại nhìn phải, phát hiện hôm nay Vương phi lại chỉ đi có một người, không có nha hoàn người hầu đi theo vây quanh, ngay cả người thân cận nhất với nàng là Chỉ La cũng không có thấy.

"Ngươi với ta quen biết đã lâu, không cần đa lễ như vậy."

Vương phi ngẩng cằm cao quý, chỉ có điều động tác cùng nét mặt không được tự nhiên cho lắm, thật giống như nôn nóng sốt ruột đến không yên rồi.

Thẩm Ngọc ở trên giường bị Trấn Bắc Vương làm đến hộc máu ngất xỉu đi, thiếu chút nữa thì chết, tự nhiên mấy ngày trước truyền tới tai Vương phi.

Vương phi rửa nhục trước, ngay cả lúc ngủ cũng cười tỉnh.

Vương phi cho là nàng sẽ không sống nổi nữa, mỗi ngày đều đều trang điểm thật lộng lẫy, đợi Trấn Bắc Vương sẽ tới nơi của nàng ngủ qua đêm, kết quả ngay cả cái bóng người cũng không thấy, lại phái người đi nghe ngóng, Trấn Bắc Vương ấy thế mà lại ngày đêm canh giữ bên cạnh tiện nhân đó, nửa bước cũng không rời, ngay cả quân vụ cũng không màng đến.

Vương phi giận đến sắc mặt tái xanh, Trấn Bắc Vương thà rằng trông nom bên cạnh một người sắp chết cũng không muốn sủng hạnh nàng. Vương phi ném vỡ mười mấy món đồ cổ cùng bình hoa trong phòng.

Còn không vui vẻ, hả hê được mấy ngày, Trấn Bắc Vương lại phái người đem bắt hết mấy nha hoàn trong Lê Thanh Viện đi, bao gồm cả tâm phúc của nàng Chỉ La, cũng không nói rõ là vì cái gì.

Chẳng lẽ là Trấn Bắc Vương đã biết chuyện nàng âm thầm hành hạ Thẩm Ngọc?

Trong lòng Vương phi bồn chồn lo lắng, ở bên cạnh lại không có ai có thể tin tưởng được, liền âm thầm len lén tự mình tìm tới, vừa vặn gặp phải Biển Thập Tứ.

"Vương phi nếu là không có gì phân phó, vậy ta đi trước."

"Này."

Vương phi ngăn lại Biển Thập Tứ.

"Biển thái y, nàng bên trong bệnh tình thế nào? Cứu sống?"

"Không giống như Vương phi mong muốn, sống." Biển Thập Tứ lại khom người tự thổi phồng khoe khoang: " Bản lãnh của Thập Tứ Vương phi còn không biết? Chỉ cần chưa ngừng thở..."

"Được rồi, được rồi."

Vương phi thất vọng khoát tay, cắt ngang lời nói của hắn.

"Nàng kia nếu không có chuyện gì, Vương gia tại sao hàng ngày trông nom bên cạnh? Chẳng lẽ con tiện nhân đó đúng lúc mang thai, lại diễn một màn nhỏ sinh sản kịch hay, khiến cho Vương gia đau lòng nàng?"

"..." Biển Thập Tứ giật giật khóe miệng: "Ta y thuật có giỏi hơn nữa cũng không thể làm cho nam nhân có thai a..."

Lời mới vừa nói ra khỏi miệng, Biển Thập Tứ liền lập tức che miệng lại.

Thật giống như...họa là từ miệng mà ra vậy.

"Nam nhân?"

Vương phi đến giờ mới phản ứng được, giọng the thé kêu thành tiếng: "Thẩm Ngọc là nam?...ha ha...nam nhân..."

Vương phi nét mặt thiên biến vạn hóa, không biết nên cười hay nên khóc. Vui vì Thẩm Ngọc là một nam nhân, như vậy y vĩnh viễn không thể nào mang thai nghiệt chủng của Vương gia được, mượn cớ này cùng nàng tranh quyền, đau buồn chính là, nàng đường đường là một công chúa cành vàng lá ngọc, lại thua dưới tay một nam nhân.

"Nam nhân...Khá lắm Thẩm Tri phủ, khá lắm Thẩm Ngọc, thế mà là giả. Đem chúng ta cùng Vương gia lừa gạt, ha ha...đê tiện, lần này ngươi chết chắc."

Vương phi cười lớn rời đi.

Biển Thập Tứ sững sờ một lát, bỗng nhiên lại đầy mặt nét cười trên sự đau khổ của người khác.

"Lại có kịch hay để xem đây~"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang