Á Nô

Lượt đọc: 5828 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 5
vương phi..

❊ ❊ ❊

Tri phủ đại nhân đã từng chỉ bảo qua, Vương phủ có nhiều quy củ, mình không cẩn thận ngủ đến giờ này, Thẩm Ngọc vội vàng ngay cả thuốc còn dính trên miệng cũng không kịp lau, nhanh chóng cùng Tống Thanh đi.

"Thẩm phu nhân, thứ cho nô tài nhiều miệng, tính khi Vương phi thường không được tốt cho lắm, ngài nếu là bị ủy khuất gì, chịu đựng một chút, đừng quá để ý."

Thẩm Ngọc gật đầu, y sẽ thật không cho rằng mình gả cho Trấn Bắc Vương liền biến thành phượng hoàng, y cũng là nô tài, chủ tử bảo y làm gì thì y phải làm đó.

Vương phi ở Lê Thanh Viện, Thẩm Ngọc không dám ngẩng đầu lên nhìn vương phủ cảnh trí trang hoàng, y chỉ cảm thấy có rất nhiều người đang nhìn y chằm chằm.

Vương phi dựa ở trên tháp quý phi, đầu cài đầy trang sức ngọc trai, trâm vàng cài tóc sáng loáng, sang trọng hoa lệ chói mắt đến nỗi khiến người khác không dám nhìn thẳng vào nàng.

Thẩm Ngọc đi tới quỳ xuống trước mặt nàng, rồi cúi người dập đầu đại lễ.

"Ơ, người tới là ai à?"

Vương phi ăn một quả nho, nhìn cũng không nhìn một cái.

Thấy Thẩm Ngọc không nói lời nào, Tống Thanh chủ động lên tiếng: "Thẩm phu nhân tới thỉnh an Vương phi."

"À...là Thiên kim tiểu thư Thẩm phủ đây ư, ta còn tưởng ai phách lối như vậy. Thỉnh an sáng thì miễn đi, ta cũng sắp dùng cơm trưa đến nơi rồi, ngươi không thấy đã muộn để đến thỉnh an sao?"

Tống Thanh giải thích: "Ngày hôm qua Vương gia cao hứng, Thẩm phu nhân gần sáng mới ngủ, cho nên có thức dậy muộn một chút."

"Ta đang hỏi ngươi sao? Tống Thanh, chớ có ỷ vào ngươi là tâm phúc bên cạnh vương gia, thì có thể ở trước mặt ta chẳng phân biệt thế nào được gọi là tôn ti, Thẩm thị là người từ bên ngoài tới lỗ mãng, không hiểu quy củ, ngươi không biết tới đánh thức nàng ta sao? Có tin ta chỉ cần nói một câu trước mặt Vương gia liền có thể lấy cái mạng nhỏ của ngươi không."

Tống Thanh vội vàng quỳ xuống: "Vương phi bớt giận, là Vương gia đặc biệt giao phó nô tài, để cho Thẩm phu nhân nghỉ ngơi nhiều một chút."

Lòng Thẩm Ngọc khẽ động, hóa ra Vương gia từng nhắc đến y sao?

"Hả? Vương gia còn thật sự để ý đến tiện nhân này?"

Sắc mặt Vương phi càng trở nên khó coi, trước kia Vương gia ở trên giường của nàng, chưa từng nói một lời quan tâm chăm sóc, việc này làm cho nàng ghen tị.

Vương phi hừ một tiếng, từ tháp quý phi xuống, đi tới trước mặt Thẩm Ngọc.

"Lăn qua lăn lại đến trời sáng bản lĩnh thực không nhỏ mà...Ta ngược lại muốn nhìn qua một chút dáng dấp ngươi có gì đặc biệt, lại khiến Vương gia cao hứng suốt đêm như thế."

Vương phi đưa ngón tay gắn móng giả sắc nhọn*, nâng cằm Thẩm Ngọc lên.

*Bản gốc là "hộ giáp": Nó đã xuất hiện rất lâu, từ tận thời Chiến quốc. Người Trung Quốc xưa quan niệm rằng tóc, móng tay là của cha mẹ sinh ra, vì vậy tránh cắt đi mà cứ để chúng mọc dài tự nhiên! Nhưng móng tay mọc dài rất vướng víu, dễ gãy. Vì vậy, người ta bắt đầu chế ra "hộ giáp" với mục đích đơn thuần ban đầu là bảo vệ phần móng tay dài.

Một dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành, Vương phi biết Trấn Bắc Vương háo sắc, mang về nữ nhân đều là đại nhân vật, thế nhưng hiện tại nàng đã chấn kinh đến tột đỉnh, dung mạo Thẩm Ngọc, hoàn mỹ không một chút thiếu sót, hơn nữa còn có một dáng vẻ phong tình vạn chủng, câu hồn đoạt phách người.

Nhất là cặp mắt kia, phảng phất như là Không Cốc U Lan vậy thần bí đến mê người.

Cùng nàng đem so sánh với chín người người thiếp thất trước đó họ chỉ có thể coi là dung tri tục phấn mà thôi.

Vương phi căm ghét gương mặt này, hoặc là nói, nàng căm ghét tất cả những nữ nhân cùng nàng chia sẻ Trấn Bắc Vương.

"Quả nhiên là một hồ mị tử."

Vương phi không tự chủ được ngón tay tăng thêm vài phần lực đạo, cằm Thẩm Ngọc có chút đau, bị móng tay giả vạch ra một tia máu.

Nếu như không phải cố kỵ Trấn Bắc Vương, Vương phi hận không thể đem gương mặt này rạch nát, đâm mù ánh mắt câu nhân kia.

"Ta hỏi ngươi, Vương gia một đêm đã thương yêu qua ngươi mấy lần."

Mấy lần?

Thẩm Ngọc gần như ngất xỉu vượt qua, làm sao biết Vương gia muốn y mấy lần.

Chỉ có thể lắc đầu một cái.

"Nói chuyện, ngươi câm sao?" Vương phi tức giận.

Thẩm Ngọc hoảng sợ, mặc cổ tay bị trật ra sức khua tay múa chân: "Ta không biết nói chuyện."

Vương phi nơi nào hiểu được, cho rằng Thẩm Ngọc là đang trêu đùa nàng, liền đánh xuống một bạt tai, bốp một cái, thanh âm thanh thúy vang lên.

"Ta đang hỏi ngươi, ngươi khoa tay múa chân cái gì? Ngươi câm sao?"

Khóe miệng Thẩm Ngọc rách ra, rỉ ra một tia máu, y cũng không để ý đến, nhẹ gật đầu một cái.

"Thật sự là một người câm? Ta chưa từng nghe nói Thiên kim Thẩm phủ là một người câm....." Vương phi có chút bất ngờ, cười to: "Ha ha ha, hóa ra người Vương gia cưới về là một người câm."

Lòng Vương phi bình ổn một chút, này là một mỹ nhân xinh đẹp hoàn mỹ, cuối cùng vẫn là có thiếu sót mà.

"Vương phủ thứ quỷ quái gì ta cũng từng gặp qua, thế nhưng không thể ngờ sẽ gặp một người câm, ha ha ha..."

Người chung quanh đây đều cười, Thẩm Ngọc cúi đầu xuống, loại châm biếm chỉ chỉ trỏ trỏ này y đã vốn quen rồi, trước kia ánh mắt người khác nhìn y đều như đang nhìn một cái quái thai yêu nghiệt.

Vương phi mắt lạnh nhìn Thẩm Ngọc, hung tợn nói: "Tiện nhân, ngươi nghe rõ cho ta, ta chính là quỷ củ Vương phủ. Ngươi tốt nhất an phận một chút cho ta, nếu không ngươi cứ chờ xem!"

"Ta mệt rồi, dù sao người câm cũng không thể kêu đau, ngươi quỳ ở đó đi."

Thẩm Ngọc biết Vương phi tại sao lại đối với y như vậy, thật giống như hai người thị vệ trước kia muốn cởi y phục của y, bọn họ cũng muốn độc chiếm mình cho nên vung tay.

Vương phi muốn độc chiếm Trấn Bắc Vương, cho nên nàng ta chán ghét mình.

Khó trách Tri phủ đại nhân dùng y để thay thế cho Thẩm tiểu thư, Vương phủ quả nhiên chính là địa ngục.

Quỳ dưới đất thẳng đến khi trời tối, đầu gối truyền đến từng cơn đau nhói, lòng Thẩm Ngọc gần như chết lặng, y đã nhận định rõ số mệnh của mình, từ nhỏ đã biết, trong miệng của mọi người y chính là yêu nghiệt gieo họa, khi Thẩm Ngọc mười hai tuổi suýt chút nữa thì bị bọn họ châm lửa thiêu chết, sau đó bị mẹ nhốt ở trong sân không được ra khỏi cửa nửa bước, khi đó bọn họ mới dần dần quên đi sự tồn tại của y.

Chết ở Vương phủ đổi lấy bình an của mẹ, đáng giá.

Cả người Thẩm Ngọc đều đau, Vương phi nói đúng, có đau thì y cũng không kêu được.

Trước mắt biến thành một mảng đen, y dần dần mất đi ý thức giống như có người đang kêu.

"Vương gia giá đáo..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường