Á Nô

Lượt đọc: 5623 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 37
quân gia..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc từ giờ Dần* đã thức dậy tắm thay y phục, bị mười mấy người tỳ nữ vây quanh, đổi lại thành một bộ cát phục rực rỡ, chải lại đầu rồi búi tóc, từng tầng từng tầng đồ trang sức bằng ngọc nặng trĩu được đội lên đầu Thẩm Ngọc, thêm trang phục trên người lại càng trở nên nặng hơn, khiến cho lòng của Thẩm Ngọc cũng theo đó mà nặng nề theo.

*giờ Dần: từ 3-5h sáng

Y đã gả qua một lần cho Trấn Bắc Vương, khi đó cảnh tượng náo nhiệt vô cùng, lúc này lại long trọng nghiêm túc, Trấn Bắc Vương cự tuyệt khách khứa dự lễ, tất cả đều tối giản nhất có thể.

Tống Thanh buông tay đứng ở một bên, hắn tính tình lạnh tanh, nói cũng không nhiều, hơn một khoảng thời gian lớn đều là đứng nhìn không lên tiếng, chỉ khi nào hỏi hắn thì hắn mới đáp lời, hôm nay thế nào ngược lại chủ động lên tiếng.

"Người không nên làm như vậy."

Thẩm Ngọc nghe vậy hướng ánh mắt nhìn, y hôm nay mắt cùng chân mày được điểm phấn, so với ngày thường quyến rũ và nhu hòa hơn nhiều lắm, Tống Thanh thở dài một hơi, khó trách Vương gia lại muốn điên cuồng giam giữ y bên cạnh mình như vậy.

"Vương gia phong người làm Trắc phi là vì muốn che chở người. Cho dù Vương gia lệnh cho ta chăm sóc chiếu cố cuộc sống hàng ngày của người, cũng không có khả năng lúc nào cũng bảo vệ bên cạnh được."

Thẩm Ngọc nghe không hiểu lắm.

"Ta đến bây giờ chưa từng thấy Vương gia thích một người nào giống như thích người vậy, chắc hẳn người cũng nghe nói chứ? Vương gia trước kia có chín thiếp thất, thật ra cũng đâu chỉ có chín, người nào cũng đều có kết cục thê thảm cả, Vương gia có mới nới cũ, một khi mỹ thiếp nào bị Vương gia lạnh nhạt cùng ghét bỏ, cũng sẽ bị chết oan dưới tay thuộc hạ của Vương phi, Vương gia cũng không hề để ý, mỹ nhân giống như một bộ y phục, cái mới thì luôn rực rỡ xinh đẹp hơn, nhưng so với người lại khác..."

"Phong Trắc phi chứng minh Vương gia coi người là người bên gối, cùng với những ái thiếp tiểu quan trước kia hoàn toàn khác biệt, tên người có thể vào Quân họ, vào gia phả Quân gia, trăm năm sau, người sẽ làm tổ tiên của Quân gia, táng cùng một mộ phần lăng, bài vị được người cung phụng hương khói, người...Ai."

Thẩm Ngọc lòng đột nhiên đau đến thắt chặt lại.

Hóa ra Trấn Bắc Vương không chỉ cho hắn những đồ vật có giá trị liên thành, hắn còn muốn cùng mình ngày đêm tương ái, sớm chiều làm bạn.

Thẩm Ngọc chính là người có cũng được, không có cũng được một tên nô tài, lại bị nhốt ở trong viện nhỏ mà lớn lên, làm sao hiểu được những quy chế của nhà vương công quý tộc?

Y là một tên nô lệ không có nơi để thuộc về, y không có tên, không có nhà, không có tộc nhân, nhưng ở đây Trấn Bắc Vương lại cho y tất cả, giống như một cái cô hồn dã quỷ phiêu bạt nhân thế, bỗng nhiên có nơi để ỷ lại dựa vào.

Nhưng tất cả những thứ này, y không xứng có được.

Thẩm Ngọc trên ngón tay gắn móng tay giả đâm rách lòng bàn tay.

"Thuộc hạ đã nhiều lời rồi, cáo lui."

Sau khi Tống Thanh rời đi, Thẩm Ngọc nhìn gương đồng cẩn thận lau đi nước mắt, thấy có một người đang ngó nghiêng dáo dác, trừ là Biển Thập Tứ ra còn ai khác dám vào Vương phủ này làm xằng làm bậy nữa.

"Tiểu mỹ nhân ~"

Biển Thập Tứ giọng ngả ngớn, Thẩm Ngọc không muốn nhìn thấy người điên này, đưa lưng về phía hắn.

"Nha, khóc rồi?"

Biển Thập Tứ đặt mông ngồi ở trên bàn trang điểm, cầm lên một quả cam được chuyển tới từ phía Nam Quốc bắt đầu lột vỏ.

"Nhìn dáng vẻ cảm động đến rơi nước mắt này của ngươi, cũng chỉ là phong một cái Trắc phi mà thôi, không có tiền đồ, thật quá mất mặt." Biển Thập Tứ cười nói, "Chỉ là không ngờ ngươi thân mang bệnh lại thật có bản lãnh, lại có thể khiến cho Trấn Bắc Vương thu tâm."

Thẩm Ngọc lười để ý hắn, người điên này cùng Tống Thanh yên tĩnh lạnh lùng tính cách hoàn toàn bất đồng, nơi nào có náo nhiệt là nhanh chân chạy đến góp vui, không có chuyện còn phải cố tình kiếm chuyện tới.

"Ăn không?"

Biển Thập Tứ miệng hỏi, tay đã nhanh nhẹn nhét một múi cam vào trong mồm Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc khó chịu nhả ra.

"Không ăn thì thôi." Biển Thập Tứ đá đá Thẩm Ngọc, "Nhưng mà ngươi đừng có vội tin nam nhân xấu xa này, một cái đầu heo có mới nới cũ, ngươi nhìn đẹp mắt như vậy, phong làm Trắc phi thì liền xong rồi? Khác gì ăn mày xin cơm không chứ? Nếu là ta, ít nhất cũng phải là chánh cung!"

Thẩm Ngọc liếc mắt nhìn hắn, không có nhìn thấy gì khác ngoài một người điên, hắn thế mà cũng có thể làm một thái y chăm sóc người bị thương sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường