Á Nô

Lượt đọc: 5827 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 77
chẳng lẽ ngươi muốn mưu cầu vương gia động chân tâm sao?..

❊ ❊ ❊

"Ngươi sao lại tới nữa?"

Tống Thanh không che giấu được sự chán ghét, hắn cực ít đối đãi với người nào giống như thế, người này rõ ràng là do Vương phi thuê đến, đi tới Thiều Hoa Viện so với đi Lê Thanh Viện nơi đó còn muốn chuyên cần hơn, đúng thật là không biết xấu hổ.

"Vào phòng rồi nói chuyện sau."

Hồng Liên không mời mà đến, nghênh ngang đi vào, cũng không để ý đến người ta có hoan nghênh hay không.

"Vương phủ nói lớn không lớn, Vương gia ban ngày không có ở đây, ta đây không phải là nhàn rỗi đến nhàm chán sao, muốn tìm một người trò chuyện, những hạ nhân cùng nha hoàn ngoài kia không ai để ý đến ta, không có cách nào khác đành phải đi đến nơi này, đại gia có hay không nhớ ta?"

Tống Thanh phát tởm, lui về phía sau hai bước cách xa hắn.

"Ngươi cũng biết ngay cả hạ nhân cũng không thèm để ý đến ngươi."

Giống như cẩu không ai để ý đến, Tống Thanh nội tâm nhạo báng.

"Gia cũng không chịu nhìn xem chút những người hạ nhân đó có thể hay không trả nổi ta tiền ~" Hồng Liên nói to một tiếng, "Đại gia nếu như là không để ý đến chuyện mua bán với ta, vậy thì tránh qua một bên đi."

"Ngươi lại có chuyện gì?"

Tống Thanh đứng chắn ở trước mặt Thẩm Ngọc, giống như đề phòng cướp vậy.

"Xen vào chuyện của người khác thì chính là đại gia người không đúng rồi, Thẩm công tử là tiểu tức phụ của ngươi hay sao mà ngươi che chở y như vậy? Có muốn ta cùng Vương gia nói một tiếng, để cho hắn tác thành cho các ngươi nha?"

Hồng Liên miệng nói không lựa lời, dễ dàng khiêu khích đốt lên lửa giận của Tống Thanh, hận không thể bịt miệng hắn lại.

"Ha ha ha ha...ta chỉ đùa đại gia đây chút thôi, nhìn xem ngươi sợ tới mức nào, yên tâm, ta sẽ không nói cho Vương gia."

Hồng Liên đẩy Tống Thanh sang một bên, nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Thẩm Ngọc.

"Thẩm công tử, người mấy ngày nay cửa lớn không ra của nhỏ cũng không bước, ta cảm thấy không thú vị chút nào, Vương phi mời ta đến tranh giành sủng ái, kết quả người ngược lại tốt, chưa đánh mà đã hàng, ta dù sao cũng là một người làm ăn thành thật, tiền nào việc đấy, không tới tìm người tranh đấu một chút, ta cầm nhiều ngân lượng như vậy cũng cảm thấy bất an."

Rõ ràng là nghẹn một bụng ý đồ xấu, lại còn ra vẻ đạo mạo trang nghiêm, chủ yếu là ngươi muốn nói y âm hiểm xảo trá đi, y thẳng thắn kể hết tiền căn hậu quả ra, cho ngươi được mở rộng tầm mắt.

"Nhìn thấy không? Đây là Vương gia được ta hầu hạ đến vừa lòng, sáng nay thưởng ta nhẫn ngọc."

Hồng Liên giơ ngón tay cái bên trái lên, phía trên thật đúng là có một chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy. Hồng Liên hướng về phía ánh sáng, vui mừng thưởng thức.

"Mua bán lần này cũng thật quá được giá đi, vật này có thể bán được mấy ngàn lượng ý chứ? Chậc chậc, Vương gia lúc vui vẻ tùy tiện ban thưởng, đủ ta bán mười mấy lần cái mông...ngươi có không? Nghe nói Vương gia trước kia cũng rất cưng chiều sủng ái ngươi, dù sao cũng phải thưởng cho ngươi vật gì đó đi?"

Hồng Liên giọng điệu khoe khoang dò hỏi.

Không có, Thẩm Ngọc xoay đầu không muốn để ý tới, y không làm được như Hồng Liên, có thể ưỡn ngực hướng ân khách đòi thưởng.

Hồng Liên khinh miệt mà cười nhạo nói, "Đúng là, người câm dĩ nhiên không có cách nào mở miệng đòi thưởng, ngươi đi theo Vương gia thời gian cũng không ngắn, đừng nói là ngay cả một món đồ vật đáng giá cũng không có đi? Chúng ta lúc thừa hoan nha, thì phải thừa dịp thời điểm nam nhân rạo rực đến mụ mị cả đầu óc nói ra yêu cầu, nam nhân sẽ ngay lập tức đáp ứng!"

"Thật tiếc ngươi lại không thể nói nói chuyện, cũng không biết Vương gia tầm hoan trên một người câm thì có cảm giác gì, chính là đem ngươi làm chết cũng sẽ không thở gấp rên rỉ, thật là buồn tẻ thực sự, Vương gia còn thích làm ta đến khóc lóc rên rỉ kia..."

Thẩm Ngọc nghe hắn càng nói càng hạ lưu, nhưng vẫn là không nhịn được nghe tiếp, có lẽ thật là do y quá buồn chán, cho nên Vương gia mới như vậy, có mới nới cũ, trước kia nhất thời cảm thấy mới mẻ, nay đã nhàm chán rồi.

Hồng Liên đột nhiên mày liễu dựng ngược, yêu kiều nói, "Nga ~ ta biết, ngươi tâm tư cũng thật cao, khinh thường việc làm đòi thưởng hạ tiện của ta?!"

"Vậy ngươi muốn mưu cầu cái gì? Chẳng lẽ ngươi muốn mưu cầu Vương gia động chân tâm sao?"

Hồng Liên vẻ mặt đầy châm chọc, giống như nghe được chuyện cười hoang đường nhất trên thế gian này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường