Á Nô

Lượt đọc: 5630 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 29
tượng ngọc thạch..

❊ ❊ ❊

"Ngươi đang hí hoáy làm cái gì? Nhìn ngươi cứ giấu giấu giếm giếm".

Lúc tiến vào, Trấn Bắc Vương để ý thấy Thẩm Ngọc đem vật gì đó giấu vào vạt áo.

Thẩm Ngọc cười lắc đầu.

Trấn Bắc Vương nhìn y nhoẻn miệng cười, mang theo vẻ yêu kiều linh động, khiến cho Trấn Bắc Vương nhìn đến ngây dại, ngón trỏ nhẹ nhàng quẹt một cái lên chiếc mũi xinh xắn của Thẩm Ngọc.

"Vật nhỏ, lại còn có bí mật giấu ta."

Trấn Bắc Vương chịu khuất phục ngồi xuống, từ phía sau ôm lấy Thẩm Ngọc, từ bên trong tay áo rớt xuống một vật.

Thẩm Ngọc định thần nhìn lại, đó là một khối ngọc thạch, giống như đã điêu khắc thành hình một mỹ nhân, mí mắt tinh xảo, môi cười khẽ nhếch lên, giống như là liễu yếu đào tơ dáng vẻ phong tình.

"Là ta."

Thẩm Ngọc chỉ chỉ mình.

"Đúng vậy, thích không?"

Thẩm Ngọc nâng lên nhìn, khối ngọc thạch này rất nặng, thiếu chút nữa là không cầm chắc được, y hứng thú bừng bừng nhìn, thì ra y có hình dáng như vậy, không đúng, người được khắc trên này quá sắc sảo tuyệt vời, y đâu có nhìn đẹp mắt như vậy.

"Đây không phải là ta."

Thẩm Ngọc nửa viết nửa dùng ngữ điệu ra dấu, để cho Trấn Bắc Vương biết ý mình.

"Đúng, dù sao cũng chỉ là người chạm trổ ngọc thạch nghe ta hình dung miêu tả mô phỏng khắc ra, cùng ngươi có chút không giống."

Trấn Bắc Vương lại nói: "Ngươi nhìn, ngọc mặc dù trắng nõn có thể nhìn thông suốt, nhưng là không có giống như ngươi nõn nà, má hồng như đào. Đôi mắt này cũng không có năng lực như ngươi như vậy đưa tình, Ngọc Nhi, trên đời này ánh mắt của ngươi là câu nhân nhất. Còn nữa ngọc tượng đờ đẫn thẫn thờ, ngươi là kiểu sáng trong tựa như trăng, ngày đó ngươi nhảy "Lan Lăng Khúc", đúng thật như là bay bổng tựa cánh hồng kinh động, mĩ miều như dáng vẻ du long, chính là tựa như tiên tử hạ phàm."

Thẩm Ngọc kinh ngạc nhìn về phía Trấn Bắc Vương, đây là lời tâm tình ngọt ngào nhất mà y từng nghe qua, thì ra y ở trong mắt Trấn Bắc Vương, là như vậy sao?

"Ngươi đừng có thổi phồng ta."

Thẩm Ngọc đẩy Trấn Bắc Vương ra, trong lòng lại không kiềm chế được vui mừng nhảy nhót, y không dám nhìn thẳng vào ánh mắt thâm tình của Trấn Bắc Vương, y sợ mình sẽ bị đắm chìm vào đó có trốn cũng không ra.

"Ngươi không tin phải không? Ta cùng nghệ nhân chạm trổ ngọc tượng nói, bọn họ cũng không tin, nói ta là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, trên đời làm gì có người như vậy, đó là bọn họ chưa từng nhìn thấy qua ngươi, Ngọc Nhi, ngươi trung thực nói cho ta..."

Trấn Bắc Vương đột nhiên nghiêm túc, xoay người Thẩm Ngọc lại, đối mặt với mình.

"Ngươi có phải hay không đang một mực lừa gạt ta?"

Hắn...chẳng lẽ biết được rồi sao?

Thẩm Ngọc trong lòng lộp bộp một tiếng, lập tức liền khóa lại, y rất sợ mình sẽ đắm chìm trong sự sủng ái của Trấn Bắc Vương, nhưng là y đang một mực cất giấu một bí mật, thân phận thực sự của y, nếu để Trấn Bắc Vương phát hiện, y thực ra không phải thiên kim tiểu thư Thẩm phủ, hắn sẽ còn như vậy đối đãi mình sao?

Thẩm Ngọc sợ tất cả mọi thứ đều là ảo mộng của riêng mình y, y trời sinh đã thấp hèn, có tài đức gì cùng Trấn Bắc Vương sớm chiều nương tựa bên nhau cơ chứ?

"Nếu như ngươi không phải đang một mực lừa gạt ta." Trấn Bắc Vương nghiêm túc nói: " Kia thế nào lại có thủ đoạn khiến người ta đắm say mê muội, cứ như vậy mà thích ngươi?"

Thẩm Ngọc ngẩng đầu lên, run sợ hồi lâu.

"Ngươi nhất định là tiểu yêu tinh từ đâu tới, đều nói hồng nhan họa thủy, ngay cả Bổn vương cũng bị ngươi câu hồn mất."

Trấn Bắc Vương âm thanh nhẹ nhàng ôn nhu, mạnh mẽ nắm lấy tâm Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc rúc vào trong lồng ngực Trấn Bắc Vương, y biết, cho dù mình không đem tên Trấn Bắc Vương khắc ở trên hồng đậu lung linh, thì lòng y cũng không thể nào kiềm chế được mà ái mộ hắn.

Phong cảnh tốt bị Tống Thanh quấy rầy.

"Vương gia, Vương phi nghe được chuyện người phong Trắc phi, ở Lê Thanh Viện khóc lóc ầm ĩ, nói người không để ý đến nàng, nàng sẽ tự tử không sống nữa."

Trấn Bắc Vương cau mày, bất quá vẫn đứng dậy.

"Ngọc Nhi, ta đi một lát sẽ trở lại."

Thẩm Ngọc trống trải, thực ra y cũng tự mình hiểu được, hắn là Trấn Bắc Vương, chung quy là không phải thuộc về một mình y.

Thẩm Ngọc biết rõ mình không nên tham lam, nhưng mà y vẫn không nhịn được mà cảm thấy chua xót ở trong lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường