Á Nô

Lượt đọc: 5764 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 78
tâm ý..

❊ ❊ ❊

Đúng.

Thẩm Ngọc gật đầu, thừa nhận đến đương nhiên.

Đến phiên Hồng Liên ngạc nhiên không nói được gì, chỉ chỉ tay vào Thẩm Ngọc.

"Ngươi là một người ngu ngốc sao?" Hồng Liên khinh bỉ nói, "Ngươi không phải không biết chuyện phong lưu trước kia của Trấn Bắc Vương đi? Những thứ kia nam sủng mỹ thiếp, người nào không phải đối với hắn khăng khăng một mực muốn chết muốn sống? Bọn họ một người lại một người thay nhau chết, ngươi thấy Trấn Bắc Vương khi nào hoài niệm quá sao? Ngươi cho là ngươi so với bọn họ mạnh hơn ở chỗ nào?"

Thẩm Ngọc siết chặt tay, lòng bàn tay chuyển thành màu trắng xanh cho thấy lực đạo rất lớn.

Nhưng là...nhưng là Vương gia đối đãi với y so với khác không giống nhau, hắn từng nói thích mình, đem tên y ghi vào gia phả, "sinh cùng khâm chết cùng huyệt" mấy chữ vẫn còn rành rành ở trước mắt, tới hiện tại cũng chưa qua được bao nhiêu ngày giờ, tất cả đều đã tan thành mây khói.

Hồng Liên lời nói ra giống như kim châm, đâm rách tất cả những mộng tưởng hư vô của Thẩm Ngọc.

Tống Thanh không quen nhìn Hồng Liên hùng hổ dọa người, lên tiếng nói: "Vương gia có thật lòng hay là không, không phải do người như ngươi định đoạt. Đều nói kỹ nữ...." Tống Thanh cảm thấy lời nói không được ổn lắm, tạm dừng một lát lại tiếp tục nói, "Dù sao loại người giống như ngươi, làm sao hiểu được thế nào là thật lòng hay không thật lòng?"

"Ngươi là muốn nói kỹ nữ bạc tình làm trò tạp kỹ vô nghĩa?"

Hồng Liên tự mình bổ sung, dáng vẻ còn cười đến hết sức tự hào.

"May mắn là ta đã sớm giác ngộ ra một điều, trên đời này thứ đáng tin nhất chỉ có tiền, đến cả nam nhân...còn không bằng một chầu thịt heo kho tàu! Chỉ là nếu như gia muốn làm ân khách của ta, ngài chính là nam nhân tốt nhất trên đời này, ta đảm bảo đem ngài cung phụng giống như Phật Tổ vậy..."

Hồng Liên xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, diễu võ dương oai, vẻ quyến rũ hiện ra hết.

Tống Thanh không thích cùng người khác tranh cãi, coi như mỗi khi bị Hồng Liên khiêu khích đến nổi giận, cũng chỉ coi như là tửu sắc đầu bảng tiểu quan ở trong viện nhỏ hô mưa gọi gió, miệng lưỡi so với hắn lưu loát hơn nhiều lắm, có thể nói cho hắn nghẹn không nói ra được lời nào.

"Thế nào? Ta nói những lời như vậy khiến cho tiểu chủ nhà ngươi thương tâm, ngươi đau lòng rồi?"

Tống Thanh kìm nén tức giận nói, "Ngươi ngược lại có nhiều thời gian như vậy chi bằng đi ra đường ôm ôm kéo kéo thêm mấy vị khách nhân, tránh cho ngày nào đó Vương gia cũng đối với ngươi chán ghét, ở nơi này làm khó dễ một người không thể nói thì có bản lĩnh gì chứ?"

"Ta càng muốn ~"

Hồng Liên đắc ý hất hất đầu, đem hai hạ nhân bên ngoài gọi vào, nhìn quanh bốn phía, lấy tay chỉ từng đồ vật trong phòng.

"Cái này tráp ba chân*...này bình khổng tước**...đá trang trí này nữa, ta đều thích, đều dọn hết đi cho ta!"

Hồng Liên sai khiến, đi kiểm kê qua những vật bày biện ở Thiều Hoa Viện, sai người mang đi hết.

"Ngươi làm gì? Chủ tử gian phòng này là Trắc phi của Vương gia! Ngươi chẳng qua là trèo lên giường Vương gia được mấy lần, lại đã dám dĩ hạ phạm thượng?" Tống Thanh trợn trừng mắt.

"Nếu không phải được Vương gia cho phép, ta nào dám hung hăng ngang ngược như vậy? Vương gia nói, chỉ cần vật ta thích, đều có thể đem về sương phòng của ta, Tống đại gia, chức quan của ngươi cũng chưa đủ lớn đâu? Bảo vệ được tiểu chủ tử này của ngươi sao?"

Hồng Liên lấy mọi thứ đi là do Trấn Bắc Vương ra lệnh, thấy Tống Thanh im lặng, cười lạnh một tiếng tiếp tục bận bịu, "Còn cả mấy chậu than này nữa, ở chỗ ta lạnh hết sức, dù sao y ốm đau bệnh tật cũng không khỏi được, cũng dọn đi!"

Ngay cả than đốt cùng chậu đồng đều lấy đi hết, hai người hạ nhân dĩ nhiên không đủ dùng, Hồng Liên gọi tới mười mấy người, không bao lâu đã đem những đồ vật có trong Thiều Hoa Viện dọn đi hết.

Thời điểm Thẩm Ngọc khôi phục lại tinh thần, gian phòng đã trống rỗng không còn một vật, giống như tâm cảnh của y vậy.

Thật lòng sao? Đây có lẽ là thứ duy nhất mà y muốn mưu cầu, Thẩm Ngọc cho là mình đã đạt được, vì cái gì kể từ khi Diệp Đế bắt đầu Bắc tuần, tất cả mọi thứ đều thay đổi chứ?

"Nhất định là Vương gia không thấy được tâm ý của ta."

Thẩm Ngọc bừng tỉnh hiểu ra, từ trong lồng ngực lấy ra một vật, đứng dậy chạy ra Thiều Hoa Viện.

Chú thích

*Tráp ba chân: là vật nữ nhân ngày xưa dùng để đựng đồ trang điểm, vương công quý tộc mới có thể có được đồ vật này.

**Bình khổng tước

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường