Á Nô

Lượt đọc: 5783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 42
như hổ như cọp che chở..

❊ ❊ ❊

Sinh cùng khâm, chết cùng huyệt. Thẩm Ngọc trong lòng thầm nhắc lại lời Trấn Bắc Vương vừa nói, y cảm động đến tột đỉnh, mình có tài đức gì? Thẩm Ngọc nhất thời quên cả trả lời.

Chỉ là y nhẹ nhàng hôn một cái lên cằm Trấn Bắc Vương, đó chính là câu trả lời tốt nhất rồi. Mặc dù trên cằm Trấn Bắc Vương có chút râu đen mọc ra, hôn lên cũng không có cảm giác trơn trượt mềm mịn cho lắm, ngược lại có chút sần sùi thô ráp, nhưng như thế lại càng khiến cho lòng Thẩm Ngọc say mê.

Giải quyết xong tất cả mọi chuyện, Trấn Bắc Vương ôm Thẩm Ngọc trở về Thiều Hoa Viện, lập tức sai người đi gọi Biển Thập Tứ đến nhìn vết thương cho Thẩm Ngọc.

"Lại bị bệnh chết tiệt gì? Cúc non lại bị rách rồi? Biết là ngươi đau lòng tiếc thương người của ngươi, cũng không thể đem tiểu gia ta ra mà khi dễ chứ? Lúc này tháng chạp trời mùa đông lạnh lẽo, sắp chết rét ta rồi, nhất định phải thu ngươi gấp đôi phí chữa bệnh mới được..."

Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, Biển Thập Tứ miệng đầy oán niệm bước vào phòng, nói lảm nhảm không ngừng nghỉ.

"Chậc chậc, tiểu mỹ nhân, ngươi cũng thật là lợi hại nha, cái gì cũng không đếm xỉa đến, liền lật đổ Đại Nhu công chúa rồi."

Biển Thập Tứ kề vào tai Thẩm Ngọc thầm thì nói nhỏ, rất rõ ràng, người này là sợ thiên hạ chưa đủ loạn đây mà, đã sớm nghe được rõ ràng mọi chuyện xảy ra trong phủ Trấn Bắc Vương, Thẩm Ngọc thật là hoài nghi hắn, có khi nào hắn giấu ở góc nào đó rồi nhìn lén không, dựa vào tính tình này của Biển Thập Tứ không có gì là hắn không thể làm được.

Thẩm Ngọc dự tính là sẽ cho người điên này vẻ mặt hòa nhã, y cũng không muốn tranh tranh đấu đấu với ai, thế nào từ trong miệng Biển Thập Tứ nói ra, liền khắp nơi đều là đấu đá lẫn nhau chứ?

"Sao? Chúc mừng ngươi, ngươi còn không vui?"

Thẩm Ngọc cũng không nhìn ra ý muốn chúc mừng của hắn.

"Ta còn tưởng là thương thế gì lớn lắm, không phải chỉ là một vết rách thôi sao? Lại còn thúc giục tiểu gia vội vội vàng vàng chạy tới, được rồi, không vượt quá ba bốn ngày liền khỏi thôi."

Biển Thập Tứ thu dọn lại hộp thuốc, dường như là nghĩ đến cái gì đó, tiến lên đứng ở phía trước mặt Thẩm Ngọc, đột nhiên bóp lấy ngực y.

Thẩm Ngọc buông lỏng không kịp đề phòng, kéo tay hắn ra, ánh mắt tức giận chất vấn: "Ngươi đang làm cái gì đó?"

"Hắc hắc...lớp da heo kia không còn nữa à."

Biển Thập Tứ ranh ma cười, lại bị một cánh tay phía sau túm lấy xách lên.

"Cách xa y một chút!"

Không cần nói cũng biết, chính là thanh âm đe dọa đầy giận dữ của Trấn Bắc Vương.

"Ai ai! Quân...Trấn Bắc Vương! Thả ta xuống, ta cũng chỉ là sờ soạng một cái mà thôi, trên đời này nào có đại phu không chạm vào người bị bệnh chứ?...Được được được ta sai rồi, tiểu mỹ nhân của ngươi dáng vẻ yêu kiều đẹp đẽ, nhưng trên người lại không có chút thịt nào, có gì mà tốt sờ?...Tiểu gia không thích kiểu dáng này! Ngươi thật giống như hùm như cọp mà bảo vệ che chở...."

Biển Thập Tứ bị Trấn Bắc Vương ném ra, ở bên ngoài kêu la hùng hùng hổ hổ một hồi, đá đá chân mấy cái rồi mới chịu đi.

"Ngươi đừng để ý tới hắn."

Trấn Bắc Vương lại dọn ra một tấm chăn bằng lông, chặt chẽ trùm kín người Thẩm Ngọc.

"Ta muốn tắm."

Thẩm Ngọc ra dấu, tỏ ý trên tay mình còn có vết máu, trên người cũng còn dính rất nhiều mảnh băng vụn cùng với bùn đất.

"Ngươi hôm nay bị nhiễm lạnh, trước để ấm áp lại đã, không cần tắm, Bổn vương không ngại."

Thẩm Ngọc bĩu môi một cái, Trấn Bắc Vương đâu có bị giống như y, làm sao mà biết được nỗi khổ của y.

"Không thoải mái."

Thẩm Ngọc ở trên lòng bàn tay Trấn Bắc Vương viết xuống, mặc dù xuất thân y không tốt, nhưng ưa thích sạch sẽ, cho dù là áo có dày đến đâu cũng phải giặt sạch sẽ, không để cho có chút mùi lạ nào.

Trấn Bắc Vương linh quang chợt hiện: "Trái lại có một nơi ấm áp vô cùng, Bổn vương không thích quá nóng, trước kia cũng không có đi tới, có điều đối với ngươi lại là một chỗ tốt!"

Vừa nói Trấn Bắc Vương vừa thuận tiện ôm cả chăn lẫn người, đem Thẩm Ngọc cuốn lại đi vào xe ngựa, không lâu lắm cách vương phủ khoảng mấy dặm liền tới một thôn trang.

Thôn trang này ở trong một sơn cốc, nói tới cũng thật kỳ quái, khắp nơi đều là tuyết phủ trắng xóa, lại chỉ có nơi sơn cốc này ấm áp như xuân, ở thôn trang phía trên lại bồng bềnh một mảng hơi nóng nồng đậm.

Là một Ôn Tuyền!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường