Á Nô

Lượt đọc: 5758 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 81
tối bất tiết nhất cố thị tương tư 3..

❊ ❊ ❊

Lúc Tống Thanh tìm thấy Thẩm Ngọc, y đang quỵ gối xuống đất, vạt áo cuộn thành một đoàn, y nhoài người ở dưới sàn nhà, một tay che chở đồ vật trong vạt áo, một tay ở trên sàn nhà sờ soạng tìm kiếm thứ gì đó.

"Người đang làm gì?"

Tống Thanh thấy đầu ngón tay Thẩm Ngọc có vết máu đã đông cứng lại, nhìn mà giật mình.

"Tống đại ca." Thẩm Ngọc ngẩng đầu sử dụng thủ ngữ, "Không thấy hồng đậu."

"Cái gì?"

Động tác của Thẩm Ngọc Tống Thanh xem hiểu, chỉ là hắn không hiểu "không thấy hồng đậu" là ý gì...

"Ta đánh mất."

Thẩm Ngọc ngồi quỳ ủ rũ cụp mắt xuống.

"Mất thì mất, đi mua lại là được rồi..."

"Không được."

Thẩm Ngọc cố chấp lắc đầu, lại bò lên mặt sàn, kiểm tra từng kẽ hở nhỏ nơi hồng đậu có thể lăn vào.

"Vậy người trở về viện tử trước đi, ta giúp người tìm."

Thẩm Ngọc không đồng ý, bất quá Tống Thanh không lại để cho y tùy hứng náo loạn nữa, cõng Thẩm Ngọc lên lưng trực tiếp đi về Thiều Hoa Viện, người trên lưng cũng không giãy giụa nữa, chỉ là không biết tại sao, không dừng lại được khẽ run, Tống Thanh còn tưởng mình làm đau y...

Đang đi trên đường lại đụng phải Hồng Liên trang điểm lộng lẫy, Hồng Liên nét mặt cười gian đi tới gần...

"Nha ~, vương phủ ban ngày ban mặt, các ngươi lại dám ở đây rêu rao như vậy, không sợ Vương gia nhìn thấy sao?"

Hồng Liên cầm một cái quạt lông, che miệng cười ha ha.

"Cút!" Tống Thanh vẻ mặt tức giận.

Hồng Liên có hơi sửng sốt một chút, Tống Thanh đã bước chân thật nhanh đi xa, đến nhìn cũng không thèm nhìn hắn một cái, Hồng Liên nhìn theo bóng lưng của hắn, tức giận đến giậm chân.

Sau khi về đến Thiều Hoa Viện, Tống Thanh lấy nước nóng, để cho Thẩm Ngọc tắm gội rửa mặt, y một thân bạch y đã bẩn đến không thể nhìn nổi...

Tắm gội xong, Tống Thanh lại mang chậu đồng tới, dùng bút lông sói lau đi vết máu khô cùng vết bùn đất trên ngón tay Thẩm Ngọc, thập chỉ liên tâm*, ngón tay Thẩm Ngọc bầm tím đông cứng lại, còn có rất nhiều miệng vết thương, y cũng không hừ lấy một tiếng, chỉ ngơ ngác không biết là đang suy nghĩ cái gì.

*thập chỉ liên tâm: mười ngón tay liền tâm, mười ngón tay kết nối đến tim.

Sau khi tay được thoa thuốc xong, dùng vải thưa băng bó thật dày, Thẩm Ngọc mới vụng về dùng thủ ngữ hỏi.

"Đồ vật của ta đâu?"

"Thu về rồi, đựng ở túi vải nhỏ đặt ở trong tráp trang điểm."

Tống Thanh không hiểu, hạt bồ đề xúc xắc đó đã vỡ thành bột vụn đến nơi, y còn giữ làm cái gì, chắc hẳn là liên quan tới Vương gia đi, chuyện xảy ra ở Băng Tâm Các, Tống Thanh hắn cũng không rõ ràng.

Thẩm Ngọc cầm lấy túi vải mở ra, dựa lưng vào gối mềm, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn đến xuất thần.

"Hồng đậu sinh nam quốc, xuân lai phát kỷ chi, nguyện quân đa thái biệt, thử vật tối tương tư."

Mẹ hát điệu hát quê hương rất êm tai, thường xuyên hát ru Thẩm Ngọc chìm vào giấc ngủ, Thẩm Ngọc nhớ kỹ trong lòng, chỉ tiếc là y không hát được, chỉ có thể lấy tay nhẹ nhàng gõ nhịp, giả bộ như chính mình đang hát.

Mẹ nói, Vân Mộng có rất nhiều hồng đậu, ở nơi đó nam nữ trẻ tuổi gặp được người mình ái mộ, đều sẽ làm một viên lả lướt xúc xắc, đem tên đối phương khắc lên phía trên hồng đậu, đối phương cũng sẽ yêu hắn.

Thẩm Ngọc không chỉ đem tên hắn khắc lên trên hồng đậu, mà còn khắc ở trong lòng.

Mẹ dạy y, làm như vậy là có thể cùng người trong lòng bên nhau mãi mãi, nhưng mẹ lại không nói cho y biết, nếu như đối phương không muốn? Thì phải làm như thế nào?

Thẩm Ngọc mờ mịt, trong lòng trống trải, thật giống như đã mất đi thứ gì đó.

Ban đêm trời hơi lạnh, Thẩm Ngọc đứng dậy, y muốn trở lại Băng Tâm Các tìm thêm một chút, nhưng Băng Tâm Các lại quá hẻo lánh, Thẩm Ngọc không nhớ nổi đường đi đến đó nữa, y tâm trạng không yên, bước chân đi loạn thế nào lại đi đến thư phòng Trấn Bắc Vương, con đường này là con đường Thẩm Ngọc quen thuộc nhất, cho dù có nhắm mắt lại, y cũng đi tới được.

Thư phòng còn đốt lên mấy ngọn đèn, bên trong sáng như ban ngày, trên cửa sổ in hằn lên hai cái bóng người, một người ở trên cao kịch liệt rung động, một người ở dưới thở gấp đến liên tục.

...

Các cô đến đem Thẩm Ngọc về nhà nuôi thôi, thật không chịu nổi nữa rồi...

*hồng đậu

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường