Hạ Na hơi bị chuyện của Vân Thiên Ngân ảnh hưởng cảm xúc:
- Trước đây ta cũng có sủng thú chết trận, ta rất đau lòng.... Những Thần cấp Ngự Thú Sư như chúng ta đây, trong trí nhớ có rất nhiều hình dáng đã phai mở của sủng thú.... Sư phụ, ngươi nói có đúng không?
Tô Dương yên lặng cúi đầu, không biết nên nói tiếp thế nào.
Không khí lúc này, chắc là cần hắn trả lời là “phải”, nhưng hắn lại không muối nói xạo!
Đúng là Ngự Thú Sư bình thường luôn có sủng thú chết trận.
Nhưng sủng thú của hắn đã bao giờ chết trận đâu?
Bạo Phong Chi Ưng, Đại Địa Bạo Hùng, Thất Thải Mê Huyễn Điệp, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, bốn con sủng thú đầu tiên của hắn đều theo hắn tới Thần cấp....
Hư Không Du Linh, Bạo Tạc Viêm Ma, Song Sinh Chi Tử, Tam Đầu Ma Sa, Ứng Long, Tịch Diệt Phượng Hoàng rõ ràng đều còn sống!
Băng Nguyệt Tinh Linh, U Minh Huyễn Ảnh Miêu, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư, Ách Vận Thần Nha, Nhân Diện Tri Chu.... Những sủng thú này đều được Liễu Mộng Vân, Giai Tử, Hạ Na bảo vệ rất tốt.
Quân số chưa từng bị giảm sút!
Thừa nhận việc đó thì chẳng khác nào thừa nhận sủng thú mình rồi sẽ chết! Là người Vân quốc Liên Bang, Tô Dương cảm thấy làm thế là rất không may mắn!
- Sư phụ, sao ngươi không nói gì?
Tô Dương nháy mắt với Hạ Na. Hạ Na lập tức câm miệng, nhưng lại bị Vân Thiên Ngân và Vân Thục Doanh phát hiện.
- Trần trưởng lão, ngươi sao thế?
- Không có gì!
Không thể nói là có cát bay vào mắt được, lý do này ngu ngốc quá.
Vân Thục Doanh hỏi dò:
- Đừng nói là ngươi chưa từng tổn thất sủng thú chứ?
Người phụ nữ này khá thông minh!
- Đừng hỏi vấn đề này nữa.
Vân Thục Doanh chăm chú nhìn Tô Dương, gật đầu.
Vân Thiên Ngân nâng ly cười nói:
- Ta vốn đã không có việc gì, chỉ là ngày hôm nay đụng phải tên Hắc Dực trưởng lão kia, liền nhịn không được bất chợt nhớ lại...
Chúng ta vẫn nên uống rượu thôi!
- Uống!
Tô Dương cũng giơ ly rượu lên! Đàn ông mà! Không gì làm khó được!
Thái độ này của Vân Thiên Ngân khiến Tô Dương thưởng thức.
Nhìn thấy ly rượu cạn đáy, Hạ Na vội vàng rót thêm cho Tô Dương.
- Trần trưởng lão, có thể giao đầu lâu của Hắc Dực trưởng lão cho ta không?
- Có thể!
Tô Dương đưa cái đầu máu me đầm đìa cho Vân Thiên Ngân.
- Cảm ơn!
Vân Thiên Ngân nói.
- Nếu sau này Trần trưởng lão có chuyện gì cần ta hỗ trợ, chỉ cần không vi phạm đạo nghĩa, không vi phạm nguyên tắc, xin ngươi cứ việc phân phó!
- Tốt! Ta nhớ kỹ những lời này của ngươi!
Bầu không khí trên bàn rượu càng lúc càng sôi nổi.
Vân Thục Doanh nói:
- Trần trưởng lão, nói thật, ta không ngờ là ngươi có thể giết được Hắc Dực trưởng lão!
- Quen là được rồi!
Nhiều chuyện Tô Dương không muốn tiết lộ chi tiết. Ngự Thú Sư đại thế giới tàng long ngọa hổ, có chút đòn sát thủ vẫn là càng ít người biết càng tốt.
Hắc Dực trưởng lão kia là tự tin quá đáng. Hắn thật sự cho rằng, chỉ cần có Thần Thú Không gian hệ là có thể vô pháp vô thiên!
Hắn không biết rằng Hư Không Du Linh của Tô Dương sở hữu thiên phú Không Gian Phong Tỏa Thần Thoại cấp!
Không Gian Phong Tỏa của Hư Không Du Linh có thể sánh bằng trận pháp Không Gian Cấm Cố gì gì đó, thậm chí còn mạnh hơn.
Hư Không Du Linh không cần chuẩn bị gì, có thể phát động trong nháy mắt.
Hắc Dực trưởng lão không có chút thời gian nào để phản ứng, Thần Thú Không gian hệ của hắn lập tức bị phế bỏ.
Thấy Tô Dương không nói nữa, Vân Thục Doanh liền dời trọng tâm câu chuyện:
- Ta còn tưởng rằng, Trần trưởng lão sẽ nói, ngay cả một lão đầu về hưu còn đánh không lại, chỉ bằng ta về nhà làm ruộng cho xong!
- Ha hai Tô Dương cười cười.
Hắn thừa nhận, hắn có hơi kiêu ngạo, nhưng chẳng phải đối phương đã chết rồi sao?
- Nếu ta nói câu này cho hội trưởng nghe, phỏng chừng hắn sẽ tức chết mất!