Thực lực Tô Dương không biết, nhưng hẳn có thể đạt Thần cấp thượng phẩm. Có điều dù cho trong lòng Tô Dương có khẩn trương đi nữa thì cũng không tỏ ra rụt rè.
Giản trưởng lão cười nói.
- Mời đến.
- Ừm!
Tiến vào cửa, một cỗ năng lượng nhu hòa bỗng lan tràn, xuất hiện ở trước mặt Tô Dương là một mảnh đại hoa viên.
Trong đây trồng đây kỳ trân dị quả, nở đầy đóa hoa xinh đẹp, còn có rất nhiều hung thú thực vật hệ tương đương lợi hại để bảo vệ những kỳ trân dị quả này, hung thú thực vật hệ, Tô Dương trước đây đều chưa từng thấy qua. Ngự Thú Sư đại thế giới khổng lồ biết bao, hắn mới đến, chưa thấy qua cũng bình thường. Ánh mắt Tô Dương rất nhanh thì phóng tới trên người một vị lão giả tóc bạc hơi mập.
Vị lão giả tóc bạc này ăn mặc mộc mạc, giống như một người làm vườn bình thường, đang cầm cái cuốc nhỏ xới đất. Trên người lão, Tô Dương không có cảm nhận được bất luận là sóng năng lượng nào.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp lại nói cho Tô Dương rằng linh hồn của đối phương rất mạnh mẽ! Khí tức thu liễm phi thường triệt để, không có bất kỳ tiết lộ ra ngoài.
Bên cạnh hắn, một hung thú thực vật hệ Đế cấp nhỏ bé yên lặng đứng, giả vờ làm một bụi thực vật bình thường nở hoa.
Tất cả hung thú thực vật đều giả vờ như vậy!
Nếu sau này Tô Dương về hưu, nói không chừng cũng thử trồng hoa loại quả như thế.
- Hội trưởng, Trần Phong đến rồi!
- Tốt!
Hội trưởng ngẩng đầu, hòa ái hướng Tô Dương cười cười.
Hắn đi ra hoa viên, quan sát Tô Dương một phen.
Ánh mắt của hắn rất là nhu hòa, không để cho Tô Dương cảm giác bất kỳ khó chịu nào. Nhưng Tô Dương cũng không cho rằng như vậy.
Nếu thật sự cho rằng hội trưởng Bát Bảo Trai là người tốt, thì chính là đồ ngu rồi!
Hắn đích xác tin tưởng vào những gì mình thấy, nhưng càng tin tưởng cảm nhận của Thất Thải Mê Huyễn Điệp. Đối phương đích xác đối với hắn không có ác ý gì.
- Ngồi đi!
Hội trưởng chỉ về một cái băng gỗ bình thường, sau đó chính mình ngồi xuống trước. Rất nhanh thì có người hầu đến châm trà.
Người hầu ăn mặc đều hoa lệ hơn vị hội trưởng này.
Nước trà rót ra cốc một khắc đó, hương trà tỏa ra bốn phía, dường như ngập tràn cả thế giới chỉ có hương trà, Tô Dương mừng rỡ vô cùng.
Hiện tại, thứ có thể kích thích đến tinh thần của Tô Dương không nhiều lắm.
- Không nghĩ tới, tiểu hữu vậy mà chấp nhận tới gặp ta.
Tô Dương cười nói.
- Tiền bối triệu kiến, ta sao có khả năng không tới?
Lần trước Tô Dương đi tới Bát Bảo thành, vì lý do cẩn thận, hắn đích xác uyển chuyển cự tuyệt tiến vào. Nhưng bây giờ lại khác.
Hắn đã giết Thần cấp Ngự Thú Sư của Thần Long Thương Hội, giúp đỡ dẹp được một phân hội của Thần Long Thương Hội. Hắn chí ít đã biểu lộ rõ ràng mình không phải là gian tế của Thần Long Thương Hội.
Đã chứng minh mình có ích cho Bát Bảo Trai rồi.
- Mời uống trà!
Hội trưởng cười nói,
- Đây là trân tàng của ta, ngay cả bọn Giản trưởng lão, Long trưởng lão cũng chỉ uống được mấy lần.
- Vâng!
Tô Dương nâng chung trà lên, chỉ một ngụm liền đem nước trà uống cạn!
Quả nhiên không ngoài dự liệu của hắn, mới vừa uống trà xong, Tô Dương cũng cảm giác bay bổng khoái hoạt! Linh hồn như muốn bay lên!
Mà Thất Thải Mê Huyễn Điệp trong cơ thể hắn cũng nhẹ giọng kêu lên.
Cái loại âm thanh cực kỳ hưởng thụ này nếu như để người ngoài nghe được, phỏng chừng đều sẽ hiểu nhầm bậy bạ. Nhưng Tô Dương biết rõ Thất Thải Mê Huyễn Điệp chỉ là hưởng thụ mùi vị của loại trà này thôi.
Linh hồn của hắn đã được tẩm bổ!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp ở trong cơ thể hắn cũng nhân cơ hội chiếm được không ít chỗ tốt. Thanh điểm kinh nghiệm trên bảng kỹ năng của Thất Thải Mê Huyễn Điệp đều gia tăng không ít!
Hoàn toàn là đồ tốt!
Thiên tài địa bảo bồi dưỡng linh hồn như loại này cực kỳ khó được.