Từng phiến lá huyết hồng sắc nhú ra, đóa hoa màu đỏ rực cũng tùy theo nở rộ...
Hạ Na ngồi bên cạnh, nhìn Huyết Ly cuốn chặt lấy Tô Dương như vậy, lại hiếm thấy không có ghen. Nàng lẳng lặng ngừng thở, nhìn Huyết Đằng Hoa nở rộ, nhìn thời khắc tuyệt mỹ trước mắt.
Qua hai ngày, trong đội ngũ Tô Dương lại tăng thêm một người.
Tô Dương mang theo Huyết Ly ở Tử Vân thành giải sầu.
Sủng thú, cũng là có tâm tình. Thần Thú đẳng cấp cao thì tâm tình không khác gì nhân loại. Vân Thục Doanh liếc mắt đã nhận ra thân phận của Huyết Ly, có điều nàng cũng không nói gì thêm.
Vài sủng thú đến giai đoạn Thần Thú là có thể hóa thành hình người. Cái này có gì đâu mà ngạc nhiên.
Có điều đại đa số sủng thú đều không thích hình dạng người.
Không có nguyên nhân khác, chính là hành động bất tiện, không quen. Giống như nhân loại cũng không thích biến thành hình thái dã thú vậy.
Chỉ là Huyết Ly thực sự rất xinh đẹp, thiếu nữ kinh thế lãnh diễm, đẹp khiến người ta không dời mắt nổi. Lúc lộ ra khí tức nguy hiểm, càng làm tôn thêm mị lực của nó.
Tử Vân thành không cho phép Ngự Thú Sư mang theo sủng thú hình thể lớn trên đường phố. Cũng không cho phép sủng thú thực lực đạt tới hoàng cấp xuất hiện. Có thể ở nhà lặng lẽ phóng xuất, chỉ cần người Vu Vân quốc không phát hiện, cũng sẽ không bị truy cứu. Có điều Tô Dương đương nhiên là có đặc quyền. Cái gọi là quy củ, chỉ là dùng để hạn chế Ngự Thú Sư bình thường.
Cứ như vậy qua tiếp bốn ngày an tĩnh. Tâm tình Hạ Na càng ngày càng tốt. Nàng cảm giác mình nắm chắc phần thắng. Nói không chừng Thần Long Thương Hội không có ý định lấy Bát Bảo Trai phân hội làm mục tiêu. Mỗi khi nghĩ đến Thần Thú không biết tên, nàng cũng có hơi kích động.
Ngày thứ năm, vào buổi trưa, thái dương đang nóng bỏng. Bên trong một quán rượu ở Tử Vân thành, mấy ngày này, đều là Vân Thục Doanh phụ trách chiêu đãi Tô Dương. Mỗi ngày mang theo bọn họ đi du lãm Tử Vân thành, mang theo bọn họ thưởng thức các loại thức ăn đặc sắc của Vu Vân quốc. Đến cả đại trù trong hoàng cung của Vu Vân quốc, mỗi buổi tối đều bị kéo đến biệt thự của Tô Dương làm đồ ăn ngon...
Vân Thục Doanh chiêu đãi Tô Dương xem như là tận tâm tận lực. Mấy món ăn đặc sắc Vân Thục Doanh đặt trước đó vừa được bưng lên. Trong lúc nàng giải thích cách chế biến món ăn, Tô Dương lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ là một dòng sông trong vắt, hai bên bờ là cây cối xanh um tươi tốt. Ở Tử Vân thành, cảnh sắc như vậy vẫn là rất hiếm thấy. Có điều, Tô Dương ngắm chính là bầu trời.
Thấy Tô Dương cứ nhìn chằm chằm cái hướng kia đến ba giây đồng hồ, Vân Thục Doanh nghi ngờ nói:
- Trần trưởng lão, làm sao vậy?
Mấy lời thuyết minh đã chuẩn bị từ hôm qua của nàng đều bị nghẹn lại.
- Có người tới!
Vân Thục Doanh cau mày hỏi:
- Là Thần cấp Ngự Thú Sư?
Nếu như không phải Thần cấp Ngự Thú Sư, nàng không cho là Tô Dương sẽ để ý.
- Ừ, còn không chỉ có một người!
Tô Dương bất đắc dĩ để đũa xuống.
Vân Thục Doanh nói:
- Là người của Thần Long Thương Hội à?
- Rất có thể!
- Cái gì? Đang ban ngày ban mặt mà chúng cũng dám!
Hạ Na kinh ngạc nói.
- Ban ngày mà bọn họ cũng tới gây sự sao? Gây sự không nên làm vào buổi tối à?
Hạ Na trong lòng rất khổ.
Cảm giác trung phẩm Thần Thú của mình đại khái là bay mất rồi.
Nàng vẫn là tin tưởng vào phán đoán của Tô Dương.
Thần cấp Ngự Thú Sư đều là con át chủ bài của các đại thế lực.
Một đám Thần cấp Ngự Thú Sư cũng không dễ gì xuất hiện cùng lúc. Mà một khi xuất hiện, liền sẽ có đại sự. Nhưng thời điểm này có thể xuất hiện đại sự gì?
Nhất định là gây khó dễ Bát Bảo Trai.
Vân Thục Doanh cười khổ nói:
- Quả thật chỉ có thể là người của Thần Long Thương Hội. Bọn họ bình thường rất kiêu ngạo, ban ngày cũng có khả năng xuất hiện... Chúng ta đi mau.
Vân Thục Doanh nói, liền chạy ra khỏi tửu lâu. Nhưng vừa lao ra tửu lâu, nàng liền lúng túng dừng ở giữa không trung.
Bởi vì Tô Dương không có đuổi kịp.