Long trưởng lão cười cười tiếp tục nói:
- Hai vạn năm trước, Ngự Thú Sư đại thế giới xảy ra một trận nội chiến kinh thiên động địa, Ngự Thú Sư rất nhiều chủng tộc đều tham gia, tộc nào tộc nấy tổn thất nặng nề, không có kẻ thắng.
- Ngươi là Thần cấp Ngự Thú Sư, ngươi nên rõ ràng, khi Vương Giả cấp, Hoàng Cấp, Đế cấp, Thần cấp Ngự Thú Sư giết đến đỏ mắt sẽ phát sinh tai nạn đến cỡ nào!
Điểm ấy, Tô Dương đương nhiên biết rõ.
Thành trì ở Ngự Thú Sư đại thế giới kỳ thực không khác mấy ở Vân quốc liên bang.
Nhân khẩu một tòa thành bình thường ở Vân quốc Liên Bang tầm khoảng bốn năm vạn.
ỗ Ngự Thú Sư đại thế giới, nhân khẩu thành trì bình thường cũng tầm đó, nếu như không có cường giả Ngự Thú Sư đại bảo hộ, một vị Vương Giả cấp Ngự Thú Sư bình thường có thể dễ dàng hủy diệt một tòa thành trì trong thời gian ngắn ngủi.
Đáng sợ vô cùng!
Long trưởng lão tiếp tục nói:
- Trận đại chiến kia cuốn theo vô số chủng tộc, rất nhiều Thần cấp Ngự Thú Sư trực tiếp vẫn lạc, đại chủng tộc dân số lớn còn dễ nói, dù sao nhân khẩu đông đúc. Nhưng một số chủng tộc nhân khẩu ít, toàn bộ diệt tuyệt! Đánh tới cùng, mãi rồi những Ngự Thú Sư đang đánh đỏ mắt ấy đều tỉnh táo lại, nhưng lúc đó bao nhiêu huyết hải thâm cừu, chiến tranh không phải nói dừng là có thể dừng lại được!
Sau lại, bên hung thú, đám hung thú sở hữu thiên phú Thú Hoàng đã dẫn dắt bộ đội tấn công thế lực Ngự Thú Sư, tộc quần của mấy Thần Thú cũng tấn công chúng ta. Vô số đại đế quốc trong thời gian ngắn bị san bằng, mấy tỉ nhân khẩu không còn tồn tại. Đến lúc này, Ngự Thú Sư mấy đại chủng tộc mới không thể không buông tha cừu hận, đồng lòng chĩa giáo sang lũ hung thú kia!
Để tránh phát sinh mâu thuẫn diệt tộc, mấy Đế Quốc dồn dập vẽ ra vùng hòa hoãn, Bát Bảo Trai và Thần Long Thương Hội cũng đều nằm trong đó.
Tô Dương than:
- Vùng hòa hoãn này cũng rộng quá đấy!
Long trưởng lão cười nói:
- Vùng hòa hoãn không lớn làm sao giảm xóc, bản lĩnh Thần cấp Ngự Thú Sư, ngươi cũng không phải không biết!
- Đừng nhìn chúng ta đấu hăng hái như thế, so với đại tiền tuyến không tính là gì!
Tô Dương cười đáp:
- Việc này, ta rất ít khi nghe nói.
Long trưởng lão nói:
- Chuyện cũ vạn năm rồi, nhiều người quên lãng là lẽ thường tình. Hiện tại rất nhiều lịch sử quốc gia còn chưa tới ngàn năm, coi như ở những Đại Đế quốc, địa vị chưa tới trình độ nhất định cũng chưa chắc biết đến đoạn lịch sử phủ đầy bụi này...
Hai bên tiếp tục chuyện trò:
- Làm sao Long trưởng lão biết được rõ ràng như thế?
- Từ cổ tịch Vu Vân quốc, Hoàng tộc Vân gia của Vu Vân quốc là gia tộc lớn hiếm hoi tồn tại trên vạn năm!
- ỒI
- Vậy ngươi nguyện ý gia nhập lần hành động này?
- Ta được lợi gì đây?
- Bát Bảo Trai chúng ta muốn trứng Thần cấp sủng thú! Số trứng hung thú còn lại, chúng ta có thể phân ngươi một nửa. Ngươi không nên cảm thấy chịu thiệt, Chu Ly được đến tuyệt đối ít hơn các ngươi, ngoài ra còn phải giao cho Bát Bảo Trai một phần!
- Được, chúng ta tham gia! Từ góc độ của Bát Bảo Trai mà nói, bọn họ phân phối đã chiếu cố Tô Dương cùng Hạ Na rồi. Xem bề nổi thì tình báo của Bát Bảo Trai rất đáng giá tiền.
Lần hành động này chủ lực là Long trưởng lão.
Tô Dương rất rõ ràng, Bát Bảo Trai hoài nghi thân phận của mình.
Họ nhả ra chút lợi ích, hoặc là lấy lòng, hoặc là vì mượn sức mình. Huống hồ, điều này chính hợp ý Tô Dương.
Hắn tương đối hứng thú với việc giết Ngự Thú Sư của Thần Long Thương Hội. Hơn nữa, toàn bộ ân oán đều tính lên đầu Bát Bảo Trai.
Trứng Thần cấp hung thú với Tô Dương hiện tại mà nói cũng không có tác dụng gì lớn lắm.
Bây giờ sủng thú trong tay hắn, trừ Tịch Diệt Phượng Hoàng ra đều là Thần Thú. Ngự Thú Sư khát vọng Thần Thú, hắn lại căn bản không thiếu.
Tô Dương hết chỗ ký thêm con mới rồi.