Qua Tô Dương cảm thấy, suy đoán này không sai được!
Tô Dương nhìn tửu lâu phía xa, tửu lâu cách Bát Bảo Trai rất xa, hình như không chịu ảnh hưởng.
- Hiện tại đã đến giờ cơm, hai người các ngươi ăn cơm rồi hãy xử lý thi thể!
- À, được.
Nghe Tô Dương nói phải dùng cơm, Hạ Na liền đồng ý.
- Vậy ăn cơm trước.
Thật ra Vân Thục Doanh muốn xử lý thi thể trước hơn. Nhưng Tô Dương đã bảo dùng bữa trước, nàng cũng không thể phản đối.
Việc này rất thực tế, ai mạnh thì nghe theo lời người đó.
Còn như Vân Thiên Ngân, ngay khoảnh khắc Tô Dương lấy ra đầu lâu của Hắc Dực trưởng lão, thì hắn liền cảm giác mình đã đánh mất quyền lên tiếng.
Tiền vào tửu lâu bằng cửa sổ, cả căn phòng đều trống rỗng. Dùng thần thức đảo qua, liền phát hiện rất nhiều người đã trốn dưới tầng hầm của tửu lâu.
Thật ra tửu lâu cũng không phải là không chịu bất kì ảnh hưởng gì, căn phòng vốn dĩ sạch sẽ nay đây bụi.
Tốc độ trảm sát hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư của Tô Dương và Hạ Na rất nhanh, thực lực của Tô Dương khiến bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng. ở trước mặt Tô Dương, bọn họ căn bản là không thể tung ra bất kì chiêu nào, những bụi bặm này đều là do Bạo Phong Chi Ưng làm ra!
Vân Thục Doanh vung tay lên, gió nhẹ thổi qua, trong căn phòng sạch sẽ.
- Đồ ăn đâu?
Tô Dương ngồi vào ghế.
- Chắc là người của tửu lâu cất rồi.
Vân Thục Doanh nói:
- Những món ăn kia rất quý trọng, ta đi hỏi một chút.
Đúng là những món ăn đó rất quý, làm từ rất nhiều nguyên vật liệu trân quý và hung thú cường đại. Một bữa ăn này của đám người Tô Dương có thể nuôi dưỡng một vị Vương Giả cấp Ngự Thú Sư một năm!
Vì chiêu đãi Tô Dương, Vân Thục Doanh đã xuất lực không ít, nếu không phải đồ tốt, nàng cũng không mời Tô Dương ăn.
- Được.
Trong bốn vị Thần cấp Ngự Thú Sư ở đây, chỉ có Vân Thục Doanh là thích hợp đi làm chuyện này.
Hai phút sau, Vân Thục Doanh mang theo hai thị nữ cầm hộp đựng thức ăn tinh xảo tới. Một người trong số đó mới vừa hầu hạ Tô Dương.
Vân Thục Doanh nói:
- Vừa rồi các nàng đều cất món ăn đi, chờ chúng ta trở về, nhưng ta mới nhìn thử một chút, thức ăn vẫn chưa lạnh, vẫn ăn được.
Nếu mọi người muốn ăn nóng, thì cho bọn họ đi hâm lại một lát.
- Cứ ăn như vậy đi.
Tô Dương không quá quan trọng mấy chuyện này, lúc trước khi đánh giặc, hắn còn từng ăn cả thịt nướng cháy!
- Được rồi!
Vân Thục Doanh cười nói.
- Mang thức ăn lên!
Trên bàn cơm, Vân Thiên Ngân nâng ly rượu nói:
~ Trần trưởng lão, ly này ta mời ngươi!
- Tốt!
Tô Dương biết mối hận của Vân Thiên Ngân đối với Dạ Ma tộc Hắc Dực trưởng lão. Chính Hắc Dực trưởng lão kia đã giết chết con Thần cấp trung phẩm sủng thú duy nhất của Vân Thiên Ngân, khiến thực lực Vân Thiên Ngân giảm mạnh.
Đối với Ngự Thú Sư, mối quan hệ với sủng thú rất khác nhau. Có khi là không có tình cảm gì, chỉ là một vật để sử dụng. Có khi là thật sự có tình cảm, xem sủng thú là chiến hữu thân mật nhất.
Nói chung, Ngự Thú Sư luôn rất quý trọng sủng thú chủ chiến.
Mức độ thân mật giữa Vân Thiên Ngân và Thần cấp trung phẩm Thần Thú bị giết kia hiển nhiên không cần nói nhiều! Thậm chí còn thân hơn cả anh em ruột.
Tô Dương giết chết Hắc Dực trưởng lão, xem như là đã báo thù giúp Vân Thiên Ngân.
- Lão tổ, ngươi không cần đau lòng nữa.
Vân Thục Doanh nhẹ giọng an ủi.
Sủng thú chết trận là việc không thể bình thường hơn, chỉ cần không phải là Ngự Thú Sư cấp thấp, chắc chắn đều từng trải qua chuyện sủng thú chết trận.
- Lời nói của Vân trưởng lão rất có lý!