Hai vị kia Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư kia rất mạnh sao?
- Rất mạnh, đều là cường giả trong các Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư của Dạ Ma Đế Quốc.
Đàm Minh nghiêm túc nói:
- Dù là ta, cùng lắm cũng chỉ có thể đối phó một trong hai người đó.
Kỳ thực Đàm Minh cũng không nắm chắc lắm, nhưng đối diện với Tô Dương, hắn đâu thể nói mình không được?
Nghe lời nói của Đàm Minh, Tô Dương liền cảm thấy trong lòng thoải mái hẳn, hắn cảm giác mình không nhận nhiệm vụ “khiêu chiến” này là không có gì phải hối hận.
- À, Hội trưởng, phía bên Đại Tấn không định viện trợ cho chúng ta ít nhân thủ sao?
- Sắp tới.
- Mấy người?
- À... Một người!
- Người ta hỗ trợ hai người!
- Nói một cách nghiêm túc thì hai người đều là bị lưu đày!
- Sao lại nói thế?
Vừa đi, Đàm Minh vừa nói chuyện của Viêm Ma trưởng lão và Long Ma trưởng lão cho Tô Dương biết. Sau này còn phải chiến đấu với Thần Long Thương Hội, nên Đàm Minh không thể gạt Tô Dương được.
Dưới sự giúp đỡ của Hội trưởng Đàm Minh, rốt cuộc Tô Dương cũng đi qua trạm gác nghiêm mật, thông qua các loại kiểm tra và trận pháp phòng ngự mà đến được Bảo khố, nơi quan trọng nhất của Bát Bảo Trai.
Trong Bảo khố cất giữ những thứ trân quý nhất được Bát Bảo Trai thu thập cả gần vạn năm qua. Khả năng thu thập của Bát Bảo Trai tuyệt đối là đứng đầu ở Trung Vực, thậm chí dùng từ “phú khả địch quốc” cũng không đủ để hình dung bọn họ.
Hai người đứng trước một vách tường, Đàm Minh nhỏ máu mình lên trên vách tường, lại dùng tinh thần tiến hành kết nối với trận pháp trong vách tường.
Sau năm phút, trận văn phức tạp trên vách tường chậm rãi mờ đi, một cửa đá vừa dày vừa nặng từ từ mở ra.
- Đi theo ta!
- Được.
Đi khoảng chừng trăm mét, Tô Dương gặp được một trong những bảo vật thật sự của Bát Bảo Trai, là ba quả trứng Thần cấp trung phẩm hung thú được trận pháp bao phủ.
- Trứng của Thần cấp trung phẩm hung thú chỉ còn lại chừng này.
Đàm Minh nói tiếp:
- Dù là ở thời kỳ cường thịnh nhất, Bát Bảo Trai chúng ta cũng chưa từng sở hữu quá năm quả trứng Thần cấp trung phẩm hung thú.
- Đã bị khế ước hết rồi?
- Đúng vậy.
Đàm Minh gật đầu, nói:
- Trừ khi Bát Bảo Trai chúng ta là vô địch ở Trưng Vực, mới có thể thu thập cất giữ nhiều hơn, trứng Thần cấp trung phẩm hung thú chỉ có bị khế ước ra ngoài thì mới có giá trị, nếu không thì cũng như không có thôi.
- Ừm!
Tô Dương đã sớm nghe qua kiểu lý luận này, hắn có được Hư Không Du Linh cũng chính là như thế.
Đàm Minh thở dài dài nói:
- Chẳng qua muốn khế ước các loại trứng Thần cấp trung phẩm hung thú ra ngoài đều rất khó, chỉ sợ những Ngự Thú Sư đó không có ý chí tiến thủ, lại lãng phí trứng hung thú. Cho nên khi chọn kẻ kí kết khế ước chúng ta đều hết sức cẩn thận, cố gắng tranh thủ mỗi một khế ước đều có thể bồi dưỡng một vị Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư!
- Có đạt được mục tiêu không?
- Đương nhiên không có!
Đàm Minh lắc đầu:
- Ngươi nên rõ ràng, tiềm lực càng lớn thì càng khó khai thác, dù là sủng thú có tiềm lực Thần cấp, muốn bồi dưỡng thiên phú của nó đến cực hạn cũng cực kỳ trắc trở, có một vài Ngự Thú Sư đã chết giữa đường, một vài Ngự Thú Sư khác thì bồi dưỡng chậm chạp, không thể bồi dưỡng sủng thú có tiềm lực Thần cấp đột phá đến Thần cấp...
Đây chính là chuyện rất bất đắc dĩ, cũng giống như con người vậy, có tiềm lực chưa chắc đã có thể phát huy tiềm lực đến cực hạn.
Tô Dương nhìn kỹ số liệu của những quả trứng Thần cấp trung phẩm hung thú. Thuộc tính của cả ba con này đều rất bình thường, toàn là những thuộc tính thường thấy. Nhưng chuyện này rất dễ hiểu, nếu quả thật có sủng thú sở hữu thuộc tính hiếm thấy, sao còn để lại đến tận bây giờ?
Cuối cùng, Tô Dương chọn lựa một con Ma Diễm Hắc Long có khả năng phòng ngự lẫn công kích đều hết sức cường đại!