Mặc dù Tô Dương thay đổi dung mạo, nhưng thoạt nhìn hắn vẫn trẻ tuổi hơn Hắc Dực trưởng lão.
- Lão đầu!
Tô Dương chỉ vào Hắc Dực trưởng lão, nói:
- Trận pháp trong thành này quá mạnh mẽ, đánh nhau rất bó tay bó chân, chúng ta chuyển sang nơi khác đánh!
- Được!
Chữ “được” vừa ra khỏi miệng Hắc Dực trưởng lão, Tô Dương liền chạy thẳng ra ngoài thành.
Hắc Dực trưởng lão thấy thế, sắc mặt âm trầm như trời sắp mưa, một mạch đuổi theo!
Hai vị Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư của Thần Long Thương Hội nhìn ba người đối diện, trong lòng không hoảng sợ chút nào, bọn họ vô cùng trấn tĩnh. Bọn họ tin rằng, không bao lâu sau Hắc Dực trưởng lão sẽ trở lại.
- Trần trưởng lão quá xung động!
Vân Thục Doanh thấy tình huống như thế liền nóng nảy, nàng hô:
- Giết qua! Hạ Na cười nói:
- Không nên gấp gáp, sư phụ ta rất lợi hại, Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư mà thôi, không phải là hắn không đối phó được.
- Cô gái nhỏ, ngươi lấy tự tin đó từ đâu thế?
Vân Thiên Ngân cười khổ nói:
- Đây chính là Hắc Dực, không phải Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư bình thường!
- Từ khi ta bái sư đến nay, chưa từng thấy sư phụ thua bao giờ, các ngươi vẫn là yên tâm đi!
Vân Thiên Ngân cùng Vân Thục Doanh đứng trên không trung, trao đổi ánh mắt một chút.
Hạ Na theo bản năng cảm thấy không đúng.
- Nàng cau mày nói:
- Hai người các ngươi đang nói chuyện sau?
Vân Thục Doanh hít sâu một hơi:
- Chúng ta đang thương lượng một chút!
- Thương lượng cái gì?
- Trốn thoát!
Lời nói của Vân Thục Doanh thông qua ý niệm truyền vào trong đầu Hạ Na.
- Các ngươi thật là hèn nhát!
Hạ Na nhìn về phía hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư còn lại, bọn họ đứng trên không trung Tử Vân thành, không hề có ý định động thủ.
Nàng lại nhìn về phía Vân Thiên Ngân, Vân Thục Doanh.
Dường như hai người này cũng không có ý định động thủ. Đúng là bùn nhão chẳng đắp nổi lên tường!
Ba người bọn nàng đối phó hai người bọn họ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Nhưng Hạ Na nghĩ lại, vẫn quyết định đứng tại chỗ chờ đợi.
Thoạt nhìn ba người bọn nàng chiếm ưu thế lớn, nhưng suy nghĩ tỉ mỉ, sẽ phát hiện loại ưu thế này không rõ ràng. Năng lượng bị suy yếu trong trận pháp ở Tử Vân thành, nếu ba người bọn nàng muốn giết hai kẻ phía đối diện sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Trong mắt Hạ Na, Vân Thiên Ngân chính là một Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư. Bởi vì hắn không có Thần cấp trung phẩm hung thú!
Nàng sẽ chờ, chờ đến khi Tô Dương trở về, cùng hắn giết hai người kia!
Suy nghĩ một chút, Hạ Na đột nhiên cảm giác không được bình thường!
Nàng đột nhiên quay đầu hỏi:
- Vân trưởng lão, sư phụ ta vẫn chưa về, chẳng lẽ các ngươi định bỏ trốn?
Vân Thục Doanh cúi đầu:
- Ha ha ha.... Làm sao có thể?
Nàng đột nhiên bị Hạ Na hỏi như thế thì có hơi bất ngờ. Hạ Na luôn cảm thấy giọng điệu Vân Thục Doanh rất yếu ớt.
Nàng cũng không phải là đồ ngu ngốc, từ nhỏ nàng đã lang thang ở bên ngoài, nhận hết ấm lạnh, tâm tư cực kỳ mẫn cảm, năng lực nhìn mặt đoán ý không hề tệ.
- Tốt nhất là các ngươi đừng chạy.
Hạ Na nói:
- Nếu như các ngươi chạy, lúc sư phụ trở về sẽ tìm các ngươi tính sổ.
Vân Thục Doanh nói xạo:
- Làm sao có khả năng? Ngươi đừng hiểu lầm chúng ta!
Hạ Na hung hăng nói:
- Ta nói cho các ngươi biết, sư phụ ta ghét nhất là đào binh, nếu như không có lý do chính đáng mà dám lâm trận bỏ chạy, hắn sẽ đích thân xử lý đào binh!
- Đâu...
Đúng lúc này, năm vị Ngự Thú Sư đang đứng giữa không trung liền nghe được tiếng nổ mạnh khủng khiếp, ngay cả kiến trúc trong Tử Vân thành cũng bị rung lên.