Năng lực trị liệu của Dao Quang như thế nào bác sĩ Lý vẫn rất rõ ràng. Tô Dương ra khỏi phòng, cửa phòng liền bị bác sĩ Lý đóng lại. Ở trước cửa phòng, Tô Dương đụng phải Tần Tiểu Tiểu.
- Phu quân, Mộng Vân tỷ phải sinh rồi?
- ÙI
- Sẽ không có chuyện gì chứ?
- Chắc chắn không có chuyện gì!
Ngoài miệng nói khẳng định không có vấn đề, còn để lại cả Dao Quang, nhưng Tô Dương vẫn còn có chút lo lắng. Dù sao chuyện liên quan đến Liễu Mộng Vân và hài tử, hắn không có kinh nghiệm. Nếu bác sĩ không cho vào, Tô Dương liền triệu hồi ra Thất Thải Mê Huyễn Điệp. Bên trong gian phòng, đang nằm ở trên giường, Liễu Mộng Vân liền nghe được thanh âm của Tô Dương không khỏi cười nói
- Yên tâm đi! Ta không có vấn đề gì.
Vẻn vẹn sau ba phút, Tô Dương chỉ nghe được Liễu Mộng Vân kêu đau một tiếng, theo sau là tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh.
Sinh xong rồi?
Rất nhanh, cửa bị mở ra, bác sĩ Lý cười chúc mừng nói:
- Mẹ tròn con vuông, thực sự quá thuận lợi. Là một bé trai, khóc còn rất lớn, rất khỏe mạnh. Chúc mừng Tô tướng quân!
Lúc hài tử mới vừa thành hình, Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân đã biết giới tính của bé rồi.
- Cảm ơn!
Tô Dương cùng Tần Tiểu Tiểu vào phòng. Liễu Mộng Vân nằm ở trên giường, trong lòng ôm một bé con da nhăn nheo, trên mặt đều là tình thương của mẹ. Trên giường, còn có máu nhưng sắc mặt Liễu Mộng Vân rất khỏe mạnh, trên trán đổ chút mồ hôi, nhưng cũng không phải là rất suy yếu. Dao Quang lẳng lặng đứng ở bên giường, ánh mắt của nó không có mở. Nhưng Tô Dương biết, nó cũng đang nhìn bé con trong ngực Liễu Mộng Vân.
Nhìn thấy Tô Dương, Liễu Mộng Vân cười nói:
- Tô Dương, ngươi nhìn này, đây là con của chúng ta!
- Ùm!
Liễu Mộng Vân nói:
- Nhưng mà thoạt nhìn có chút xấu!
Lý thầy thuốc cười nói:
- Qua vài ngày là hết. Trẻ con mới sinh đều như vậy cả!
- Ừm!
Liễu Mộng Vân đưa hài tử cho bác sĩ Lý rồi nói:
- Tô Dương, ngươi đi ra ngoài đi! Ta muốn tắm một cái!
- Ta giúp ngươi!
- Không muốn!
Liễu Mộng Vân xốc chăn lên, đi xuống giường. Dưới váy nàng dính vết máu.
- Ngươi đây là...
- Ta không có yếu ớt như vậy!
Nhìn Liễu Mộng Vân giống như không có việc gì tiến vào phòng tắm. Tần Tiểu Tiểu nhỏ giọng nói:
- Mộng Vân tỷ thật không có chuyện gì chứ? Sao ta nghe nói nữ nhân sinh con đều rất thống khổ?
- Sẽ không có chuyện gì!
Tô Dương nói.
Hắn đã liên hệ với Băng Nguyệt Tinh Linh trong cơ thể Liễu Mộng Vân. Thân thể vợ hắn rất khỏe mạnh, chỉ là có hơi suy yếu, nhưng quả thật không có bất cứ vấn đề gì.
- Liễu tướng quân là Ngự Thú Sư, hơn nữa còn rất mạnh!
Bác sĩ Lý ôm bé con đã an tĩnh lại, giải thích.
- Đối với nữ nhân bình thường mà nói, sinh hài tử có nguy hiểm, nhưng đối với Liễu tướng quân thì không phải vấn đề lớn... Tiểu Tiểu sinh hài tử, chắc cũng sẽ rất thuận lợi!
Tần Tiểu Tiểu:
- Thật vậy chăng?
Kỳ thực, Tân Tiểu Tiểu vẫn còn hơi sợ.
Chủ yếu là khi mẫu thân sinh nàng không quá thuận lợi.
- Đương nhiên là thật!
Bác sĩ Lý gật đầu.
- Năm đó ta còn gặp qua một vị nữ Ngự Thú Sư, cũng giống Liễu tướng quân, sau khi sinh hài tử liền có thể xuống giường, ngày thứ hai còn nói muốn lên chiến trường. Khi đó, ta cũng là lần đầu tiên đỡ đẻ cho nữ Ngự Thú Sư, cũng rất kinh ngạc, sau lại thấy cũng không có gì lạ.
- Mộng Vân không có việc gì là tốt rồi!
Tô Dương không quan tâm những nữ nhân khác thế nào. Chỉ vợ hắn không có việc gì là tốt rồi.
Hơn mười phút sau, Liễu Mộng Vân đã mặc quần dài mới xuất hiện. Sắc mặt của nàng đã khôi phục hồng nhuận. Vóc người cao gầy đầy dặn vẫn như lúc ban đầu. Mái tóc trắng dài ở trong mắt Tô Dương vẫn như cũ tràn đầy mị lực. Không hề nhìn ra nàng là nữ nhân mới vừa sinh con. Ánh mắt Liễu Mộng Vân nhìn hài tử tràn đầy mẫu tính, làm cho Tô Dương luyến tiếc dời mắt.