Lực phá hoại của vụ nổ này khá mạnh, không chỉ có thể tiêu hủy tin tức trên người, đôi khi còn có thể kéo cả địch nhân chết chung, cùng nhau Đồng Quy Vu Tận.
Sau khi đi tới thế giới này, đây vẫn là lần đầu tiên Tô Dương gặp phải loại tình huống này.
- Đáng tiếc!
- Chủ nhân, còn có cái này!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp xòe ra một cái Không Gian Giới Chỉ cười nói:
- Lúc rút lui, ta đem Không Gian Giới Chỉ trên tay hắn theo luôn.
- Thật sự là quá tốt!
Tình báo Thần Long Thương Hội không có, nhưng có được tài sản của Linh trưởng lão thì cũng hay rồi.
- Chủ nhân, ngươi tính thưởng ta sao đây?
Tiểu Điệp vuốt vuốt Không Gian Giới Chỉ trong tay, nhỏ giọng hỏi.
- Ngươi muốn được thưởng thế nào?
- Muốn chủ nhân thưởng cho ta một hài tử!
Tô Dương không nghĩ tới Thất Thải Mê Huyễn Điệp lại nhắc đến chuyện cũ. Hắn vốn tưởng rằng Tiểu Điệp đã quên mất chuyện này rồi.
- Không Gian Giới Chỉ này, vẫn là ngươi giữ đi!
Tiểu Điệp ủy khuất nói:
- Chủ nhân ghét bỏ ta sao?
- Sao có khả năng?
- Ngươi gạt người!
- Ta cũng không có lừa ngươi, ta chính là cảm giác rất kỳ quái!
Tô Dương thấp giọng:
- Ngươi là hung thú, ta là người.
- Chủ nhân quan tâm chuyện này sao? Rõ ràng ngươi cùng con Phượng Hoàng kia...
Thất Thải Mê Huyễn Điệp nhìn chằm chằm Tô Dương.
Cặp mắt trong suốt của nó dường như có thể mở ra tâm tư của Tô Dương.
- Đừng nói nữa!
May mà bên người chỉ có Đại Địa Bạo Hùng cùng Hư Không Du Linh.
Nếu như có đám sủng thú còn lại, tỷ như Mặc Y, Huyết Ly,... Tô Dương cảm thấy mình chắc bị cả xã hội dè bỉu chết quá! Hắn vội vàng dùng ý niệm nói chuyện với Thất Thải Mê Huyễn Điệp:
"Chuyện này, sao ngươi biết?
"Sao ta lại không biết?"
Thất Thải Mê Huyễn Điệp ủy khuất nói:
"Ta nhìn một cái thì đã biết..."
"Biết thế nào?"
"Dùng linh hồn đi cảm ứng nha! hơi thở của nó lây dính linh hồn của ngươi!"
Tô Dương không biết nên nói cái gì cho phải.
Linh hồn lây dính khí tức của Tịch Diệt Phượng Hoàng? Cái này thật không khoa học.
Gần đây hắn chưa từng dùng qua năng lực của Thất Thải Mê Huyễn Điệp, càng không nghĩ tới việc dùng năng lực của Thất Thải Mê Huyễn Điệp quan sát linh hồn của chính mình.
"Chuyện này, ngươi phải giữ bí mật cho ta!"
"Vậy chủ nhân ghét bỏ ta sao? Ta rõ ràng là dựa vào dáng vẻ chủ nhân yêu thích nhất mà hóa hình!"
"Cái này... Sau này hãy nói!"
"Vậy thì không phải là từ chối nhỉ?"
Thất Thải Mê Huyễn Điệp kéo tay Tô Dương, gương mặt ước ao.
"Sau này hãy nói!"
"Được rồi!"
Thất Thải Mê Huyễn Điệp không làm khó dễ Tô Dương nữa, thuận theo đáp ứng. Nó rõ ràng, phàm là tốt quá hoá dở.
Nếu như ép, Tô Dương nhất định sẽ mất hứng.
Cũng không lâu lắm, bạo tạc bình ổn, Hư Không Du Linh thuấn di các sủng vật của Tô Dương trở về. Tô Dương thu hồi sủng thú, biến mất tại chỗ.
Chỉ một trận đại chiến đã kinh động các nước xung quanh.
Đợi tiếp nữa thì những Ngự Thú Sư của các quốc gia khác sẽ đuổi đến quá.
Vụ nổ lớn của Linh trưởng lão thuận tiện giúp Tô Dương xóa đi vết tích, hắn không cần phải dọn dẹp gì nữa. Lấy được Không Gian Giới Chỉ của Linh trưởng lão xong, chuyện sau đó hắn cũng chẳng lưu luyến nữa.
Nháy mắt, Tô Dương trở về đến biệt thự trong kinh thành Vân Quốc Liên Bang. Liễu Mộng Vân ngồi ở trên ghế sa lon, cao hứng khi thấy hắn.
- Làm xong việc rồi?
- Đã xong!
- Không có bị thương chứ?
- Không có!
Tô Dương cười cười:
- Sự tình rất thuận lợi.
- Người theo dõi Vân Thục Doanh chính là ai?
Tô Dương giải thích:
- Thần Long Thương Hội, phỏng chừng bọn họ muốn tra tin tức của Tịch Diệt Phượng Hoàng từ miệng Vân Thục Doanh, nhưng bị ta giết hết rồi!
- Vân Thục Doanh biết không?
- Cũng không biết!