Vân Thục Doanh phụ họa nói:
- Trần Phong trưởng lão nói rất có lý!
Trần Phong lại nói tiếp:
- Hơn nữa ta cũng từng đi ngang qua Vân quốc Liên Bang kia rồi, nghèo lắm! Cả quốc gia ngay cả Đế cấp hung thú cũng không được mấy con, nếu Bát Bảo Trai mang đồ đến đó bán, phỏng chừng bọn họ cũng không mua nổi.
- Đúng vậy, ý kiến của ta và Trần trưởng lão đều giống nhau.
Tô Dương cười cười với Vân Thục Doanh.
Vân Thục Doanh gật đầu với Tô Dương. Nàng cho rằng Tô Dương đang nói giúp mình, cảm giác mình ở Tử Vân thành mời hắn ăn uống, trả giá đủ thứ thật sự là không uổng phí mà!
Thật đúng lúc, Long trưởng lão cũng nhìn thấy biểu tình của hai người, cũng cho rằng Tô Dương đang nói giúp cho Vân Thục Doanh. Tuy Vân Thục Doanh cũng là trưởng lão, nhưng thực lực của nàng hơi yếu, nhưng nàng lại là người ủng hộ hắn. Còn về Tô Dương, Long trưởng lão cũng phải nể mặt!
Huống chỉ Vân quốc Liên Bang kia đúng là nghèo thật, hắn từng tận mắt chứng kiến rồi.
Khoảng thời gian này dù có mở phân đà ở Vân quốc Liên Bang, quả thực hoàn toàn không kiếm được bất kì lợi nhuận nào.
- Được rồi!
Long trưởng lão bất đắc dĩ nói,
- Vân Thục Doanh, ngươi nói cũng có lý, Trần Thiên Vũ kia đúng là có chút khiến người ta thất vọng, ta sẽ giáo huấn hắn một trận, bảo hắn tiếp tục đàm phán.
- Long trưởng lão anh minh!
- Anh minh?
Long trưởng lão lắc đầu:
- Ta thấy ngươi cũng không nên có bất kì nhớ nhung gì với Tô Dương kia nữa, Bát Bảo Trai có không ít người trẻ tuổi tuấn kiệt, ngươi có thể tìm người vừa mắt mình.
Vân Thục Doanh cau mày nói:
- Long trưởng lão, ta không hiểu ngươi đang nói cái gì. Chẳng qua ta chỉ là cảm thấy hơi có lỗi với Tô Dương, vả lại hắn thật sự rất để ý đến quốc gia của hắn.
- Được rồi, cứ như vậy đi!
Sau khi Long trưởng lão rời đi, Tô Dương liền cảm thấy lưng mình rét căm căm. Hắn quay đầu, Hạ Na thần sắc quỷ dị đứng sau lưng hắn, ánh mắt có chút lạnh lùng.
- Trần trưởng lão, cám ơn ngươi!
- Không cần khách khí!
Tô Dương cứng ngắc nói.
- Thục doanh tỷ, quan hệ giữa ngươi và Tô Dương kia là như thế nào?
Trái tim Tô Dương bắt đầu đập nhanh.
- Có quan hệ gì? Có thể có quan hệ gì? Không có quan hệ gì nha!
Nghe Vân Thục Doanh trả lời như vậy, trái tim Tô Dương bình tĩnh lại.
- Ta không tin!
Hạ Na trừng mắt nhìn Tô Dương, nàng kéo tay Vân Thục Doanh, nhỏ giọng nói:
- Nói cho ta biết đi, miệng ta rất kín, sẽ không nói với người khác.
- Không có gì mà!
- Có phải hắn là người đàn ông của ngươi không?
- Không thể nào!
- Ha ha!
Rõ ràng là Hạ Na không tin.
- Được rồi. Thật ra cũng không phải chuyện gì to tát cả, đã trôi qua rất lâu rồi, Tô Dương kia cũng đã mất, ta sẽ nói cho ngươi biết, ngươi đừng tức giận.
Vân Thục Doanh thấy Hạ Na không vui liền hơi thỏa hiệp, kỳ thật nàng rất thích Hạ Na.
Nguyên nhân rất đơn giản, lần trước ở Tử Vân thành, cái tên Dạ Ma tộc cường giả của Thần Long Thương Hội kia đã nói nàng là “Vân thích chạy”, suýt nữa là khiến danh tiếng nàng trôi sạch.
May mà lúc ấy Hạ Na nói đỡ cho nàng, nếu không phỏng chừng toàn bộ Vu Vân quốc, thậm chí là người của Bát Bảo Trai đều biết nàng thích chạy trốn.
Nhưng khi Tô Dương nghe thấy Vân Thục Doanh muốn nói cho Hạ Na biết về mối quan hệ với hắn, hắn liền khó chịu!
Tô Dương xoay người định rời khỏi, lại bị Hạ Na kéo lại:
- Sư phụ, ngươi đi đâu vậy?
- Nên về nhà!
- ở lại chứ! Hạ Na kéo Tô Dương, lại nói với Vân Thục Doanh.
- Thục doanh tỷ, ngươi nói tiếp.
- Tô Dương là tướng quân của Vân quốc Liên Bang, trước đây chúng ta cùng nhau tìm kiếm Tịch Diệt Phượng Hoàng, gặp phải cường địch đến từ Thần Long Thương Hội, hắn biết rõ mình không phải là đối thủ còn chủ động ở lại đoạn hậu cho ta. Ta vẫn luôn nhớ ân tình này của hắn, nên mới nói giúp Vân quốc Liên Bang.