Hạ Na giơ chân lên, chỉ vào giày da nhỏ nhắn tinh xảo, nói:
- Ta khuyên ngươi ngoan ngoãn quỳ gối trước mặt bà cô đây, dùng đầu lưỡi liếm sạch đế giày của bà cô.... Bằng không, chờ sư phụ ta trở về, ta sẽ bảo sư phụ ta chém nát ngươi rồi vứt cho chó ăn!
- Ôi! Thì ra tên kia là sư phụ của ngươi, quên đi!
Dạ Ma tộc Thần cấp Ngự Thú Sư lạnh nhạt nói.
- Nhưng chắc chắn sư phụ ngươi chết chắc rồi!
- Các ngươi mới chết chắc rồi!
- Ngươi hỏi Vân thích chạy bên cạnh ngươi một chút là biết, xem rốt cuộc là ai mới chết chắc!
Dạ Ma tộc Thần cấp Ngự Thú Sư kia ánh mắt hung tàn, nói:
- Cô gái nhỏ, chờ đến khi Hắc Dạ trưởng lão trở về, ta sẽ tự tay băm vụn sư phụ ngươi cho chó ăn!
Hạ Na thay đổi chủ ý, muốn băm đối phương nuôi heo!
Nhưng nàng lại nghi hoặc:
- Vân thích chạy là ai?
Hạ Na xoay người nhìn hai người phía sau.
Vân Thiên Ngân thì còn đỡ, nhưng Vân Thục Doanh thì sắc mặt có hơi xấu hổ.
- Là Vân trưởng lão?
- Đương nhiên là Vân Thục Doanh kia rồi!
Dạ Ma tộc Thần cấp Ngự Thú Sư cười nói.
- Ngươi đừng thấy thực lực của Vân Thục Doanh không được tốt lắm, thật ra nàng ta rất am hiểu cách chạy trốn, đợi lát nữa, nói không chừng nàng ta sẽ bỏ các ngươi lại!
- Nếu như đánh không lại, đương nhiên phải chạy!
Dường như Hạ Na hề để ý, nàng cười nói.
- Sư phụ ta nói, nếu như kẻ địch quá mạnh mẽ, có thể chạy trốn cũng là một loại bản lĩnh.
- Ồ?
Dạ Ma tộc Thần cấp Ngự Thú Sư không nghĩ tới Hạ Na lại trả lời như vậy.
- Sư phụ ta rất thạo việc chạy trốn!
Sau khi nói ra những lời này, Hạ Na cảm giác có chút không thích hợp, lại bổ sung:
- Cũng rất thạo việc truy sát.
Lúc này, tiếng nổ mạnh xa xa đã dần dần nhỏ lại.
Dường như chiến đấu bên kia đã kết thúc!
Trái tim của Vân Thục Doanh cùng Vân Thiên Ngân đều đập mạnh hẳn lên.
Vân Thục Doanh nhỏ giọng hỏi bên tai Hạ Na:
- Hạ Na này, sư phụ ngươi có bỏ trốn không?
Tô Dương sẽ không chết dễ dàng như thế, Vân Thục Doanh biết, Thần Thú Không gian hệ chạy trốn thật sự vô cùng lợi hại. Thần cấp Ngự Thú Sư trong Ngự Thú Sư đại thế giới có nằm mơ cũng muốn được sở hữu một con Thần Thú Không gian hệ.
- Làm sao có khả năng? Sư phụ ta trốn chắc chắn sẽ mang theo ta!
- Ngươi chắc chắn chứ?
- Đương nhiên chắc chắn!
Trong ánh mắt Vân Thục Doanh vẫn rất là hoài nghi. Nàng không cho rằng, một người trong thời điểm chạy trối chết sẽ quan tâm đến đệ tử hay bạn gối chăn.
Vân Thục Doanh đột nhiên nói:
- Chúng ta đi!
Hạ Na kinh ngạc hỏi:
- Tại sao phải đi?
- Cho dù sư phụ ngươi là thắng hay thua, chúng ta đều phải đi!
Vân Thục Doanh nói.
- Nếu như sư phụ của ngươi thua, chúng ta còn có thời gian chạy trối chết, nếu như sư phụ của ngươi thắng, vậy càng tốt... Nhưng, chạy trước cũng không lỗ!
Hạ Na mở to hai mắt nhìn nhìn Vân Thục Doanh, hình như logic này cũng có phần chính xác!
Vân Thục Doanh lôi kéo Hạ Na định bỏ trốn, hai vị Dạ Ma tộc thấy như thế liền triệu hoán Thần Thú ra ngay.
- Trốn cái gì mà trốn! Ngày hôm nay tất cả các ngươi đều phải ở lại, tất cả đều phải chết!
Lần trước Bát Bảo Trai huỷ diệt một phân đà của Thần Long Thương Hội, lần này bọn họ tới là để trả thù.
Thần Long Thương Hội đã đoán được, có thể Bát Bảo Trai sẽ có mai phục, nên mới phái Hắc Dực trưởng lão sở hữu Thần Thú Không gian hệ tới trước. Bọn họ chính là muốn giết sạch người ở Tử Vân thành!
Bọn họ đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng có thể bắt được bốn con cá lớn như thế này thì đúng là ngoài ý muốn! Nếu đám người Vân Thục Doanh chạy trốn, công lao bọn họ sẽ không còn.
Nếu như lần này có thể giết chết bốn vị Thần cấp Ngự Thú Sư của Bát Bảo Trai, bọn họ xem như lập được đại công!
Đúng lúc này, trên trời cao truyền đến một giọng nam trầm khàn:
- Tuy các ngươi không phải người, nhưng ta rất thích nghe lời này của các ngươi. Trốn cái gì mà trốn, toàn bộ đều phải chết!