Tiếng nổ mạnh cách bọn họ rất xa, nhưng bọn họ vẫn có thể cảm giác được.
Không có trận pháp làm suy yếu năng lượng, một khi Thần cấp Ngự Thú Sư đánh thoải mái tay chân sẽ cực kỳ đáng sợ! Nếu như đặt tới Thủy Lam Tinh, thì chẳng khác nào hủy thiên diệt địa!
Vu Vân quốc, Tử Vân thành, hoàng cung.
Hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư đứng trước một cái sân trong hoàng cung, lo lắng nhìn về phía Bát Bảo Trai.
- Tình huống thế nào?
Bên trong căn phòng, một vị Ngự Thú Sư già nua chậm rãi bước Ta.
- Lần này Thần Long Thương Hội phái ra Hắc Dực trưởng lão của Dạ Ma tộc!
- Lại là hắn sao?
Lão giả nhỏ giọng nói:
- Nếu như ta nhớ không lầm, con Thần Thú kia của Thiên Ngân chính là chết ở trong tay hắn!
- Đúng vậy, chính là hắn, thực lực rất đáng sợ!
- Vậy bây giờ sao rồi?
Lão giả nghi ngờ hỏi.
- Ta nghe được động tĩnh, nhưng cảm giác hình như đang ở rất Xa,
- Đừng nói nữa, Trần Phong mới vừa gia nhập Bát Bảo Trai kia ngông nghênh kiêu ngạo, đã một mình gọi Hắc Dực ra ngoài chiến đấu, Thục Doanh cũng cản không được.
- Đúng vậy!
Một vị Thần cấp Ngự Thú Sư bên cạnh cũng nói:
- Nhất định là đang tự tìm đường chết!
Lão giả chậm rãi nói:
- Nói không chừng người kia có nắm chắc thì sao? Dẫu gì cũng là Thần cấp Ngự Thú Sư, hẳn sẽ không ngu ngốc.
- Trần Phong kia là Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư, lão tổ ngài đã hiểu chưa?
-... Thật đúng là chịu chết nhỉ?
- Đúng vậy, không sai!
Hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư đồng thời gật đầu.
Lão giả do dự một chút, lại nói:
- Hay là cho Thục Doanh và Thiên Ngân rời đi? Chúng ta lại không thể xuất thủ, mà Vu Vân quốc chúng ta chỉ có mấy vị Thần cấp Ngự Thú Sư, không thể để tổn thất!
- Lão tổ, cái này không dễ xử lý!
Một vị Thần cấp Ngự Thú Sư nói:
- Bọn họ đã gia nhập vào Bát Bảo Trai, nếu như lần này chạy trốn, sẽ bị xử phạt rất nghiêm trọng!
Trên bầu trời Bát Bảo Trai, đám người Hạ Na vẫn đang giằng co với Thần Long Thương Hội.
Trên đường phố Tử Vân thành phồn hoa, hiện tại lại không thấy một ai, vắng về như một tòa thành chết. Thỉnh thoảng chỉ có tiếng chó sủa và tiếng trẻ em khóc, có thể chứng minh bên trong thành vẫn còn người sống.
Từ khi Vu Vân quốc trở thành đại quốc, thủ đô luôn luôn vô cùng an toàn. ở trong thành xuất hiện chiến đấu quy mô lớn, thì phải ngược dòng đến hơn mười năm về trước.
Phía bên Thần Long Thương Hội, hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư nắm chắc phần thắng, đám người Hạ Na không ra tay, bọn họ cũng vui vẻ ở một bên chờ Hắc Dực trưởng lão trở về.
Bọn họ rất thoải mái, vừa nhỏ giọng nói chuyện với nhau, còn vừa nhìn về phía Hạ Na, trên mặt mang theo tươi cười. Dường như bọn họ tới không phải để chấp hành nhiệm vụ, mà là tới du lịch.
Phía bên Hạ Na thì lại không giống thế. Nhờ có niềm tin mù quáng vào Tô Dương, Hạ Na xem như bình tĩnh, nhưng Vân Thục Doanh và Vân Thiên Ngân lại cực kỳ khổ sở, mỗi một giây đối với hai người đều chẳng khác nào một năm.
Đúng lúc này, một vị Dạ Ma Thần cấp Ngự Thú Sư hô về phía bọn họ:
- Cô gái nhỏ kia! Ta chưa từng thấy qua thông tin về ngươi, ngươi là mới gia nhập Bát Bảo Trai sao?
- Ta sao?
- Đương nhiên là ngươi!
Hạ Na kiêu ngạo nói:
~ Ta gia nhập vào Bát Bảo Trai lúc nào thì mắc mớ gì tới ngươi?
- Ôi chao, cũng ngang ngược lắm!
Dạ Ma Thần cấp Ngự Thú Sư cười lạnh nói.
- Ta thấy ngươi xa lạ, đoán chừng là mới vừa gia nhập không lâu, cũng không có thâm thù đại hận gì với Thần Long Thương Hội chúng ta... Ta có thể cho ngươi một con đường sống!
- Đường sống?
- Đúng thế! Ta thấy mặt mũi ngươi cũng không tệ lắm, chỉ cần ngươi tình nguyện hầu hạ ta, đợi lát nữa Hắc Dực trưởng lão trở về, ta sẽ thỉnh cầu hắn tha chết cho ngươi!
Ánh mắt của tên kia khiến cho Hạ Na cực kỳ ghê tởm!